NẶNG NỢ GIANG HỒ (8/8)

(Lê Thy đánh máy từ bản pdf của vietmessenger.com)

-một-

Rằm tháng tám. Mưa tầm tã. Gọi là tết “Trông Trăng” mà chẳng thấy trăng đâu cả. Anh em Chương còm buồn lắm. Mới tối qua, bầu trời trong vắt, không vẩn một chút mây. Gió lười biếng thổi nên trăng hình như đứng im ỉm mỉm cười hứa hẹn nhiều với Chương còm ở hôm sau. Trăng chưa tròn. Nhưng cần gì. Chương còm cần trăng sáng để em gái nó nằm ngửa mặt lên trời, nghêu ngao:

Bóng trăng trắng ngà
Có cây đa to
Có thằng Cuội gìa
Ôm một mối mơ.
Lặng im ta nói cho Cuội nghe…

Thế rồi thiên đường gặp nạn dịch hạch. Chị Hằng sợ lây, đắp chăn mây u ám. Thằng Cuội thương cha chết, khóc sướt mướt. Nước mắt rơi ồ ạt xuống trái đất. Chương còm mơ mộng nghĩ vậy. Con Hương thì không. Nó đổ tội cho Trời. Con Hương muốn chửi ông Trời. Song mẹ nó thường kể rằng ông Trời có người đầy tớ lực sĩ là me-xừ Thiên Lôi. “Thiên Lôi chỉ đâu đánh đấy”. Eo ơi, chửi Trời, nhỡ Trời tức, Trời sai ông Thiên Lôi phết vài ngọn roi mây vào mông thì nguy to. Thôi chửi thầm vậy. Và con Hương ngắm những cái đèn thắp nến sáng rực, lẩm bẩm trong miệng trong khi Chương còm chán nản ngồi bên mâm cỗ Trung Thu.

Chúng nó mong trời tạnh hơn hai tiếng đồng hồ rồi. Vô ích. Mưa mỗi lúc một to hơn. Con Hương hỏi anh:

– Tại sao rằm tháng Tám ở miền Nam cứ mưa thế anh nhỉ?

– Tại miền Nam có nhiều sông.

Thằng bé lên mười trả lời đứa em gái bẩy tuổi của nó như thế. Chương còm dốt khoa học lắm. Chê nó dốt cũng oan cho nó. Sách báo nhi đồng xứ này toàn đưa nó vào những “động xương ma”, toàn bày mưu cho nó “bắt ma quỷ”, toàn rủ anh em nó phiêu lưu tới những hang rắn rết, đánh xà tinh, bắt rồng; toàn dạy anh em nó viết những “bức thư máu”…Tệ mạt hơn, bây giờ người ta đang đưa chúng nó trở về nước Tầu cổ xưa, hoang đường có những chú hiệp sĩ vỗ bụng phọt ra khói và tập ăn nói mất dạy ở những thứ báo Charlot Nguyễn Thọ.

Thành thử, dù học đến lớp nhì, Chương còm vẫn chưa hiểu hiện tượng mưa gió. Con Hương thấy anh giảng nghĩa miền Nam nhiều sông nên mưa nhiều, nó không chịu tin. Hương vặn vẹo:

– Miền Nam có hai mùa chứ: mùa mưa và mùa nắng. Cô giáo em dạy rằng tháng Tám nhằm mùa mưa nên trẻ em miền Nam xấu số, không bao giờ được hưởng tết Trung Thu.

Chương còm cãi:

– Cô giáo Hương sai rồi. Tại con rồng nó thù tụi mình đấy

Hương ngạc nhiên hỏi:

– Con rồng nào?

Chương còm kiêu hãnh đáp:

– Con rồng bị vua Cờ Lau giết ấy mà. Anh đọc truyện thấy người ta viết vua Cờ Lau hồi còn nhỏ nghịch như quỷ sứ. Chú ông ta đuổi ông ta. Ông ta nhảy đại xuống sông. Tức thì có con rồng nổi lên cứu ông. Ông cưỡi lên mình rồng chạy thoát. Về sau, ông lên làm vua, ông quên ơn con rồng, nó thù ông ta lắm.

– Nó thù vua Cờ Lau chứ đâu có thù chúng mình?

– Hương ngu đi ghê ấy!. Rắn, rết, rồng mà thù dai không thể tả được. Chúng nó thù muôn năm.

Con Hương trở về câu hỏi:

– Con rồng ăn nhằm gì với trẻ con miền Nam?

Chương khoái chí cười:

– Ăn nhằm chứ. Miền Nam có nhiều sông. Có nhiều sông thì rồng hút được nhiều nước. Nó để dành, đợi đúng rằm tháng Tám mới phun cho ướt hết đèn.

Con Hương nghiến răng:

– Con rồng khốn nạn thật.

Nghĩ sao nó lại hỏi:

– Thế nó có trả thù trẻ con miền Bắc không?

Chương còm hớn hở nói:

– Trẻ con miền Bắc làm gì có đèn chơi mà rồng nó thèm trả thù.

Con Hương, dường như đã vừa lòng chuyện con rồng láo lếu của thằng anh láu lỉnh. Nó không hỏi nữa. Im lặng, nỗi buồn vừa tạm âm ỉ, giờ bùng lên. Mưa!Mưa! Mưa, có nghĩa là hết trông trăng, hết múa lân, hết rước đèn, hết phá cỗ, hết cả ý nghĩa của Tết Trung Thu.

Anh em Chương còm tắt nến, rủ nhau đi ngủ, nhưng ngủ sao cho nổi? Bao nhiêu sự uất ức đắp bờ trên mi chúng nó. Con Hương chợt nghĩ đến chuyện Tấm Cám, nó ôm mặt khóc rưng rức.

Nó cố khóc thật ai oán, thật thảm thê, hy vọng ông Bụt hiện lên để hỏi nó “Tại sao con khóc“. Thằng Chương tưởng em khóc vì buồn. Nó thương em, giận trời cũng khóc theo. Bố mẹ chúng nó đi vắng nên chẳng ai khuyên can. Có u già thì u ngủ như chết. Chúng nó tha hồ khóc. Khóc khan cả cổ, rát cả họng.

Chúng nó sắp hết nước mắt thì con Hương bỗng cảm thấy một mùi khó chịu như mùi nước “gia-ven” dùng để giặt quần áo cho trắng. Nó hắt xì hơi ba bốn cái liền. Con Hương cựa mình nhích sang bên trái. Ai đang thấm nước mắt giùm nó bằng chiếc khăn mùi xoa. Giật mình con Hương ngồi nhỏm dậy.

Trong bóng tối của căn phòng kín, nó nhận ra người lau mắt cho nó là ông già y hệt ông già Nô-en bán ở phố Tự Do mỗi dịp lễ Giáng Sinh. Nó toan hét lên. Ông già biết ý, bịt mồm nó lại. Ông cúi xuống vuốt tóc và nhẹ nhàng nói:

– Hương đừng sợ, ta là ông Bụt đây.

Con Hương nửa tin, nửa ngờ:

– Thật hở?

Ông già vẫn dịu dàng:

– Ừ, tại sao con khóc?

“Tại sao con khóc”. Đúng rồi. Ông già lau nước mắt cho nó đúng là ông Bụt trong truyện Tấm Cám. Nó sung sướng gọi anh:

– Anh ơi anh, Bụt hiện lên.

(Chú thích của người đánh máy: hình như sách thiếu 1 đoạn ở đây vì không mạch lạc gì cả???)

………………………………

Hương ngớ ngẩn:

– Cháu phải bật điện lên mới kiếm được. Ông có chịu điện không?

Tiên nguyên tử nói:

– Sì-pút-ních của Nga ông còn không ngán nữa là điện. Cháu cứ bật điện lên.

Con Hương nghe lời Tiên nguyên tử bật điện sáng trưng. Nó xuống nhà tìm thuốc Mê-lia vàng. Lục ngăn kéo thấy hai bao thuốc Cẩm Lệ, nó đem cả lên. Tiên nguyên tử sướng quá cười híp mắt.

Rút một điếu thuốc Cẩm Lệ ông nói:

– Trả lại ba cháu bao Phi-líp. Thuốc lá Cẩm Lệ này chắc ngon đây. Ông sướng hơn cả Ken-nơ-đy lẫn Cút-sếp. Hai gã này đâu có vinh dự được hút thuốc lá Cẩm Lệ như ông. Ông nghe nói thuốc “Gò Vấp” cũng ngon lắm. Dịp khác ông phải thưởng thức mới hả lòng.

Con Hương nghĩ rằng ông Tiên này khác hẳn các ông Tiên bà Tiên mà nó đã nghe mẹ nó kể, hoặc nó đã đọc các ông nhà văn nên nó cuời khúc khích khi nhìn Tiên nguyên tử vỗ tay vào sáu bảy cái túi tìm cái gì. Nó hỏi:

-Ông tìm hộp quẹt hả ông ?

Tiên nguyên tử nhếch mép cười:

– Đúng, ông kiếm ra rồi. Nó ở đây.

Tiên nguyên tử bới bới trong mớ râu rậm xồm, trắng xoá, rút một cây diêm. Ông giơ gót giầy đóng kiểu Săng-chi-a-gô quẹt vô đó. Ngọn lửa xoè vàng. Ông cúi đầu châm thuốc. Con Hương trợn mắt phục tài:

– Ông quẹt diêm Mỹ hở?

– Đâu có, diêm con chim xanh tức “bờ-lu-bớc” đấy mà!

Tiên nguyên tử nói:

– Ông tuy là Tiên nhưng cũng thích bịp ..thiên đường lắm cháu ạ! Cháu hãy coi gót giầy của ông.

Con Hương tới gần, nâng gót giầu Săng-chi-a-gô của Tiên nguyên tử lên xem thì thấy miếng vỏ thuốc diêm dán chặt ở đấy.

Tiên nguyên tử cười:

– Vậy mà ở thiên đường chúng nó sợ ông số dzách.

Lúc này Chương còm đã khệ nệ bưng chai nước hoa ô-đờ-cô-lôn tới gần Tiên nguyên tử. Tiên rửa tay thơm phưng phức. Con Hương thuật chuyện Tiên thích hút thuốc “Gò Vấp” cho anh nghe. Chương còm xét thấy cần phải quảng cáo thêm một thứ mà nó tin Tiên nguyên tử sẽ khoái vô cùng. Nó hỏi:

– Ông ơi! Trên Thiên đường có mộc tồn không, hở ông?

Tiên nguyên tử ngạc nhiên suýt làm rơi chai ô-đờ-cô-lôn:

– Mộc tồn là gì?

– Là nai đồng quê.

– Nai đồng quê là gì?

– Là…cháu nói ông đừng giận cháu nhé!

– Ừ.

– Thật nhé?

– Ông thề đi.

Tiên nguyên tử lắc đầu. Chương còm gặng hỏi:

– Thật ông không giận cháu nhé!

– Tại sao ông lại giận nhỉ?

– Vì cháu thấy nói chuyện này với mấy ông thầy chùa, các ổng cáu lắm.

– Cháu quên ông là tiên, tiên nguyên tử à?

– Cháu nhớ rồi.

– Vậy thì nói đi!

– Thưa ông, nai đồng quê là…thịt chó ạ!

– Thịt chó hả?

– Thịt chó nấu rựa mận hay quạt chả mà ăn bún thì tuyệt cú mèo. Ba cháu bảo vậy, cháu cũng đã từng ăn.

Tiên nguyên tử nuốt nước bọt ừng ực. Rồi ông đưa tay vào túi, móc ra cuốn sổ nhỏ và cây bút chì nguyên tử hiệu Bic. Tiên nguyên tử hất hàm hỏi:

– Thịt chó bán ở đâu?

– Dạ ở các trại định cư người Bắc. Nhưng chắc ăn hơn, ông đến ngã ba ông Tạ ạ!…Tên hiệu là Nai Đồng Quê, số nhà cháu quên rồi, đường cháu cũng quên luôn. Để cháu vẽ đường cho ông nhé!

– Ừ.

– Nếu ông đi ô-tô-búyt từ bến Sàigòn, ông sẽ qua đường Lê Văn Duyệt, qua trại lính Nhẩy dDù. Người bán vé thổi còi “toe” một cái. Anh ta hỏi “Ngã ba ông Tạ ai xuống không?” Ông phải nói:”Tốp, tốp, có tôi xuống”, xe thắng cái rầm. Ông chịu khó đi bộ hỏi tiệm bán thịt chó ở đâu thì người ta chỉ cho. Còn nếu ông đi ngã Cao Mên sang, ông tới ngã tư Bảy Hiền, cũng qua trại lính Nhẩy Dù rồi đến ngã ba ông Tạ. Hoặc….

– Thôi đủ rồi. Ông sẽ đi một trong hai đường thôi. Ông sẽ rủ thêm bạn ông là lão tài tử Ga-ri Cộp xách huých-ky sang nhậu cho sướng cái mồm.

– Ba cháu nói hễ ăn thịt chó phải nhậu rượu đế mới thoả thuê cơ. Rượu đế Ô Môn cơ.

– Ô Môn ở đâu?

– Ở Cần Thơ.

– Ồ, lôi thôi quá hả?

Thấy Tiên nguyên tử này chịu khó ấm ớ chuyện trần gian quá, Chương còm “tốp”:

– Ông hứa rửa tay xong ông nói chuyện Von Bon. Ông đã rửa tay rồi đấy ạ!

Tiên nguyên tử giật mình. Ông xin lỗi hai đứa trẻ Việt Nam yêu dấu của ông, rồi nói:

– Von Bon là nhà bác học Đức hiện đang cộng tác với chính phủ Hoa Kỳ. Von Bon là bạn chơi cờ của ông, các cháu ạ! Hồi thế giới úynh nhau, lão Von Bon chế ra bom bay V1 và V2. Bom bay nghĩ là bom không cần phải lắp vào cánh máy bay đem đi thả đâu. Tự nó, nó bay đến cái đích người ta muốn thả. Thí dụ nước Đức muốn bom bay phá thành phố Luân Đôn nước Anh, người Đức không cần gài bom vào máy bay và bay đi thả. Họ chỉ ngồi ở nước Đức điều khiển máy móc là những quả bom nặng như cối đá bay tới tấp sang Anh tàn sát người Anh.

Con Hương tặc lưỡi:

– Sợ quá há!

Chương còm bĩu môi:

– Sợ gì. Ba hay nói chuyện với bác Côn, bác Trần về chuyện V1, V2 …anh thấy ba người cười rúc rích. Họ chỉ sợ má thôi. Thế là gì hở tiên?

Tiên nguyên tử xua tay:

– Ồ, chuyện đó của người lớn. Ông đang nói chuyện lão Von Bon mà! Lão ta là cha đẻ của hoả tiễn đó.

Hương ngạc nhiên hỏi:

– Cha đẻ thế nào được hở ông?

– Nói ông Von Bon là “Cha đẻ của hoả tiễn” nghĩa là ông ta chế ra hoả tiễn chứ đâu ông ta đẻ. Cháu hiểu chưa?

Chương còm chán chuyện Von Bon lắm. Nó tưởng tiên giáng thế ban cho anh em nó cái gì. Ai ngờ đâu tiên chỉ đấu láo. Bực mình nó nói:

– Cháu không cần biết thằng cha Von Bon ông ạ!

Tiên nguyên tử hơi ngượng. Tiên đành đánh trống lảng:

– Tính ông lẩm cẩm thế đấy. Thấy các cháu khóc, ông xuống hỏi “tại sao cháu khóc” rồi ông quên khuấy không đợi các cháu trả lời. Vậy bây giờ ông hỏi lại nhé: Tại sao các cháu khóc?

Chương còm thuật lại cho Tiên nguyên tử nỗi buồn thắp đèn trong nhà của em nó. Tiên nguyên tử nghe xong, cảm động hết chỗ nói. Ông bàn:

– Các cháu có muốn lên cung trăng không?

Hương sướng quá hỏi:

– Trên ấy có cỗ, hở ông?

– Thiếu gì thứ cháu ơi! Nếu các cháu thích du lịch thì ông chở các cháu lên. Nói trước sợ mất thích thú.

– Rồi chúng cháu về bằng gì?

– Ông có máy siêu ra-đa. Ông sẽ biết lúc nào các cháu muốn về. Nào, các cháu có muốn lên cung trăng không. Ông ban cho các cháu một phần thưởng mà vài triệu năm nữa, cả Mỹ lẫn Nga cũng không tài nào đạt được cái mộng chinh phục mặt trăng của họ. Trừ hai cháu Việt Nam của ông, nếu hai cháu muốn du ngoạn cung trăng.

Dĩ nhiên anh em Chương còm sướng mê tơi. Bố nó lại viết báo. Nó sẽ cho bố nó mớ tài liệu qúy giá nhất về mặt trăng. Hai đứa nhảy vào lòng Tiên nguyên tử nũng nịu.

—>2

DUYÊN ANH – NHÀ VĂN TÔI BIẾT (Hoa Chanh)

DUYÊN ANH – NHÀ VĂN TÔI BIẾT

Tôi lớn lên giữa vùng rừng đồi cao nguyên đất đỏ. Mảnh đất cằn cỗi và xơ xác cơ hồ như quê hương tôi sau cuộc đổi đời thê thảm.

Trên mảnh đất nghèo nàn khốn khổ ấy. Tình người cũng se sắt và nhìn nhau nghi kỵ , bỉ thử. Người ta có thể đánh nhau , chửi nhau bằng những từ ngữ thậm tệ nhất chỉ vì một bó củi , con dao hay trái bí , trái bầu… Continue reading

DUYÊN ANH QUA CÁI NHÌN CỦA MỘT NGƯỜI ĐỌC (Nguyễn thị Hải Hà)

DUYÊN ANH QUA CÁI NHÌN CỦA MỘT NGƯỜI ĐỌC

Tôi bắt đầu đọc truyện của Duyên Anh vào giữa thập niên 60 cho đến năm 75. Thời ấy các môn giải trí cho tuổi trẻ không có nhiều. Trẻ con ở thành phố thỉnh thoảng đựoc xem phim cao bồi võ hiệp ở các rạp xi nê Kim Đô, hay Hồng Bàng. Truyền hình chỉ có màn ảnh trắng đen và chỉ các nhà khá giả trong xóm có truyền hình. Đôi khi muốn xem truyền hình có người phải xách ghế con qua nhà hàng xóm xem ké. Cách giải trí giản dị nhất, rẻ tiền nhất, và ít làm phiền đến ai nhất là đọc sách, nếu người ta có thể tìm sách để đọc. Có lẽ nhờ thế mà chúng tôi đọc sách nhiều. Continue reading

Tập truyện ngắn: ĐÊM THÁNH VÔ CÙNG

MỤC LỤC

  1. Quà Giáng Sinh
  2. Giáng Sinh Ở Một Làng Nhỏ Miền Đồng Tháp
  3. Máng Cỏ Của Cu Tý
  4. Chúa Không Đến Ngôi Nhà Thờ Đó
  5. Nỗi Buồn Khi Qua Dẫy Chu-Pao
  6. Con Sên Già Lùi Bước
  7. Con Chích Chòe Đã Trở Về
  8. Đêm Thánh Vô Cùng
  9. Ý Nghĩ Ngoài Cửa Trường

—>Quà Giáng Sinh

DUYÊN ANH và MẶT TRẬN QUỐC TẾ VẬN (Phạm Kim Vinh)

Lê Thy đánh máy lại THAY LỜI TỰA và Phần II của sách:
(nguồn: https://vietmessenger.com)

Ông Phạm Kim Vinh là cựu sĩ quan cao cấp của QL.VNCH; khi còn mang cấp đại úy, ông đã là một trong những giảng viên ưu tú về lý luận chiến lược quân sự tại trường Đại học Quân sự (sau này là trường Chỉ huy & Tham mưu). Dưới bút hiệu Trương Tử Phòng, ông là tác giả nhiều bài phân tích sâu sắc về quân sự, kinh tế, chính trị, xã hội. Xin giải ngũ ở cấp bậc trung tá, ông tiếp tục viết báo và sau đó hành nghề luật sư, đồng thời giảng dạy tại trường Cao Đẳng Quốc Phòng, Đại Học Chiến Tranh Chính Trị.

Về biên khảo và sáng tác, ông là tác giả của 37 tác phẩm rất có giá trị, tác phẩm cuối cùng của ông phát hành năm 1999 là cuốn Tôn Vinh Cuộc Chiến Đấu Thần Thánh Của Quân Đội VNCH.

Ông đã từ trần vào ngày 25 tháng 1 năm 2000 tại Fountain Valley, Quận Cam, California, hưởng thọ 69 tuổi.

Continue reading

DUYÊN ANH, THƯƠNG SINH và VŨ MỘNG LONG (Dương Hùng Cường)

Duyên Anh, Thương Sinh và Vũ Mộng Long

Duyên Anh Vũ Mộng Long

Viết về người chết thật dễ. Bốc thơm người chết, thì ai cũng cho rằng đó là công việc đáng làm và nên làm. Sỉ vả một xác chết, thì cái xác chết ấy cũng chẳng thể lồm cồm bò dậy, để đòi cải chính. Bởi vậy, từ trước tới nay, thiên hạ thường hay đè người chết ra để mà khai thác rất kỹ. Nhưng viết về người sống, mới thật khó. Khó hơn nữa, người còn sống đó lại là bạn, là một văn hữu. Bốc thơm cũng không được, mà bốc thối lại là một điều tối kỵ. Bốc thơm vung vít, sẽ được vài ba kẻ thối mồm nào đó, phang cho một câu, rất dễ làm cho phừng phừng bốc lửa: “Mày được ăn cái giải gì, mà bốc thơm nó kỹ vậy”. Còn nếu bốc thối, viết lách lèm bèm về người bạn ta, thì sẽ được bạn ta đi một đường trách móc “Tao với mày, sống với nhau từ lâu, bạn sống có, bạn chết có, mà lại nỡ chơi nhau”. Đằng nào thì cũng kẹt. Sự kẹt ấy, được mô tả bằng câu thơ của Cung Trầm Tưởng: “Chưa bao giờ kẹt thế”.Với một cái tâm sự đó, hôm nay tôi viết về Duyên Anh. Nghe Phan Kim Thịnh nói, thì Duyên Anh tin tưởng ở tôi, ở cái sự tôi hiểu “chàng”, nên dù đã có nhiều cây viết cỡ lớn, đưa những đường bút nặng ký, cũng nên đòi hỏi một sự có mặt tôi. Và Duyên Anh cho rằng, tôi mà viết về Duyên Anh, thì những giòng chữ ấy mới được coi là thật thà. Continue reading

TIN BUỒN: Hiền thê của Cố văn sĩ Duyên Anh qua đời

Đôi dòng về Bà Duyên Anh:

Nói đến nhà văn Duyên Anh thì ít nhiều ai cũng biết. Nhưng như người đời thường nói « Sau lưng một người đàn ông thành công, lúc nào cũng ẩn bóng một người đàn bà », ít ai biết đến bóng dáng người vợ đáng yêu của ông, người đã cho ông ba người con, đã là động cơ, là nguồn cảm hứng cho bao sáng tác văn, báo, thơ, nhạc của Duyên Anh.

Sáng 20/4/2020, trong cơn đại dịch Covid, bà đã ra đi vĩnh viễn về nước Chúa lúc 5g sáng ở Plessis-Robinson, Pháp, thọ 82 tuổi.

Bà nhũ danh là Nguyễn Ngọc Phương, tên thánh là Bernadette, sinh ra trong một gia đình bề thế của Long Xuyên. Cụ thân sinh ra bà là ông Nguyễn Ngọc Đề, em thứ của cố Phó Tổng Thống Nguyễn Ngọc Thơ của Đệ Nhất Cộng Hòa. Cả hai ông đều sinh ra từ một gia đình trù phú của miền Tây. Ông Bà Đề lớn (tức thân sinh của 2 ông Nguyễn Ngọc Thơ và Nguyễn Ngọc Đề), người từ miền ngoài khoảng giữa thế kỷ 19 dưới Pháp thuộc, đã vào khai phá, xây kênh, xây rạch, trồng trọt và xây dựng nên miền Tây màu mỡ sau này. Ông Đề nhỏ (Nguyễn Ngọc Đề) lại là một người rất hiếu học nên ông xây trường và khuyến khích trẻ em trong vùng đi học, ông mướn thầy giỏi về dạy.

Duyên số đã đẩy đưa cho ông Duyên Anh đến dạy học cùng người bạn đồng hành di cư từ Bắc, ông Đặng Côn, rồi cả hai được hỏi cưới hai cô con gái xinh đẹp của ông Đề, Ngọc Phương, chị cả, và Ngọc Minh. Sau hai chị lớn, còn có cậu Ngọc Châu ở Virginia (Mỹ), và dì Ngọc Yến ở Brisbane (Úc).

Nhà văn Duyên Anh, tuy tài hoa bay bướm, luôn yêu thương vợ một cách lý tưởng. Điều này được thể hiện qua nhiều quyển sách (Nhà Tôi, Thời của Đàn Bà), những trang báo, những bài thơ, những lời nhạc ông sáng tác cho hình ảnh của vợ mình. Sau bao thăng trầm, hạnh phúc có, khổ đau có, lúc thịnh, lúc suy, lúc vinh, lúc nhục, bà luôn vì chồng, vì con. Nay bà đã bình an tìm về bên cạnh chồng, bên cạnh con gái bà, Thiên Hương, ở nước Chúa.

Thiên Chương và các con, cùng Thiên Sơn, vợ Vân Phương và các con chia sẻ tin buồn đến cùng tất cả những người thân quen xa gần. Xin cùng nhau chung một lời cầu nguyện cho linh hồn bà được về nước Chúa vĩnh cửu.

BÒ SỮA GẶM CỎ CHÁY

Bò gặm cỏ cháy thì không có sữa hoặc có sữa thì cũng chỉ là sữa độc. Khi quê hương còn những người tuổi trẻ nổi loạn vô duyên cớ, còn những bàn tay không được xây dựng, ngứa ngáy đi phá hoại; khi đất nước còn thiếu một thế hệ xâm mình ngăn cản giặc xâm lăng thì trách nhiệm đối với chế độ thiếu nhi còn được đặt ra. Và được đặt ra trước lương tâm mỗi người lớn.

DUYÊN ANH Continue reading

CỔ NHẠC VÀ CA DAO

CỔ NHẠC VÀ CA DAO

(Trích trong “Vỡ Lòng Ca Dao”)

Một hôm trời chớm vào Thu, những nghệ sĩ cổ nhạc tới thăm tôi. Từ Paris xuống Le Plessis Robinson hơi xa. Từ Việt Nam sang Pháp còn xa hơn. Các nghệ sĩ xuýt xoát tuổi nhau. Có một cô được học bổng của Pháp tuyển lựa, theo học trường Sorbonne, chuẩn bị hai năm tốt nghiệp tiến sĩ cổ nhạc Việt Nam! Cô này, hãng phim 3 B Productions nhờ sáng tác một nhạc khúc cổ điển Việt Nam xen kẽ vào cuốn phim Poussières de vie phóng tác tiểu thuyết La colline de Fanta của tôi, rủ bạn bè ái mộ truyện tuổi thơ của tôi, đến nhà tôi, vừa để trình bầy khúc nhạc phim, vừa để thăm tôi. Continue reading

NHÂN VĂN GIAI PHẨM

CUỘC DẤY ĐỘNG TUYỆT VỜI
CỦA CHỮ NGHĨA VIỆT NAM

Dẫu Nhân Văn giai phẩm đã chết, tư tưởng đối kháng tư tưởng cộng sản vẫn còn. Vì tư tưởng của Nhân Văn giai phẩm sống dai hơn những người sinh ra nó. Nó trường tồn, ít nhất cho đến khi con người, kể luôn con người mác xít được giải phóng khỏi những giáo điều khốn kiếp của chủ nghĩa và mệnh lệnh đê tiện của lãnh tụ Continue reading

Album RU ĐỜI PHÙ ẢO – Duyên Anh

Album RU ĐỜI PHÙ ẢO gồm 12 nhạc phẩm của nhà văn Duyên Anh

Phần A:
1- Ru đời phù ảo (Ngọc Hải )
2- Tưởng chừng như (Bạch Yến )
3- Có bao giờ em hỏi (Quốc Anh )
4- Ru ta lưu đầy (Ngọc Hải )
5- Sàigòn ra đường (Bạch Yến )
6- Ai tín (Văn Tấn Phát )

Phần B:
1- Ngồi gần anh chút nữa (Bạch Yến )
2- Ru người mê hoặc (Ngọc Hải ))
3- Chỉ còn vậy thôi sao (Quốc Anh )
4- Ru em muộn phiền (Ngọc Hải )
5- Chuyện tình (Văn Tấn Phát)
6- Nghìn sau lơ lửng (Bạch Yến)

Hồi ức Julie(Quang): Nhà văn Duyên Anh – “Ru đời phù ảo”

Duyên Anh – “Ru đời phù ảo”
– Hồi ức của Julie (Quang) – 2017

Đã 20 mùa xuân trôi qua, ngày anh thật sự rời bỏ thế gian này ra đi; ngoảnh đi nhìn lại như vừa trải qua một giấc mộng đời, một phần đời em trong đó có anh với những vui buồn của cuộc sống, những ưu tư trĩu nặng , những hiểu lầm gút mắc trong mối quan hệ giữa tình nghệ sĩ và tình anh em trong sáng của chúng ta, những oan khiên trong cuộc đời mà anh phải đeo mang cho đến ngày nhắm mắt.

Continue reading

NHÀ VĂN, TÁC PHẨM, CUỘC ĐỜI

Nhà văn, Tác phẩm, Cuộc đời.
(Lê Thy đánh máy lại từ
di cảo viết bằng tay trái
của tác giả.)

VÀO ĐẦU

Vũ Trọng Phụng, kiệt liệt của Số đỏ. Có thể lộng ngôn mà nói rằng, ông là nhà văn uống hết chất trào lộng của những thế kỷ trước. Và những thế kỷ sau, không ai theo kịp ông. Chẳng có một tác phẩm nào để so sánh với Số đỏ, dẫu chất trào lộng càng ngày càng phong phú. Xã hội Việt Nam, tính từ tiền chiến sang hậu chiến, nỗi đắng cay của thân phận con người cay đắng bội phần, nụ cười khinh mạn, cười ra nước mắt phải kênh kiệu hơn, phải chua xót hơn Vũ Trọng Phụng. Buồn quá và tủi thân quá, ròng rã 50 năm, Số đỏ vẫn đứng nguyên vị trí cũ. Như một dấu mốc rang ngời của văn chương trào lộng. Dấu mốc của thời đại thêm phần lung linh mầu sắc. Nó ngoảnh mặt lại, chờ bạn đồng hành. Chờ đợi hoài. Không thấy. Nó biến thành đại thụ muôn năm. Số đỏ đã đưa Vũ Trọng Phụng lên ngôi vị độc tôn trong văn học sử. Continue reading

ttlan: CHA JEAN MAÏS tức NGÔ THÀNH MAI

Cha Jean Maïs tức Ngô Thành Mai :
cả đời giáo sĩ cho Việt Nam

Hôm nay 29 tháng 4 2019, tôi đang loay hoay trong nhà, mang tâm trạng trầm cảm của những tháng tư trước từ 44 năm nay, thì có chuông gọi cửa. Thiên Sơn, con trai nhà văn Duyên Anh ghé lại thăm mang cho tôi mấy cái bánh trứng vịt muối của vợ Sơn đặt đến cho tôi. Hai chị em ngồi trò chuyện, tôi mới hỏi Sơn đã điện thoại hỏi thăm sức khỏe Cha Maïs chưa. Nhanh quá, đã 2 năm qua rồi. Lần cuối gia đình Sơn và tôi đến thăm Cha Maïs là cũng tháng 4/2017. Lúc ấy thấy Cha đã già yếu, nhưng còn minh mẫn và vẫn làm việc trên máy vi tính trong văn phòng riêng tại Missions Étrangères ở Rue du Bac, quận 6 Paris, thì tôi cũng yên tâm. Cha rất vui khi thấy chúng tôi mang bánh giò, bánh cuốn lại biếu Cha. Chúng tôi báo tin là sắp ra sách ‘Danh Ná’ thì Cha mừng lắm và kể cho chúng tôi nghe rằng năm 1966 khi Cha đến Việt Nam lần đầu, có người đưa cho Cha mấy quyển truyện của tủ sách Dzũng Đa Kao để Cha học tiếng Việt. Cha kể lại một cách dỉ dỏm,

« Như cái duyên vậy, những cuốn sách cho trẻ thơ của Duyên Anh đã giúp tôi học và yêu tiếng Việt, rồi sau này tôi lại được dịch sách cho Duyên Anh ra tiếng Pháp(*). Các con phải tiếp tục bảo vệ kho tàng sách của Duyên Anh nhé. Tôi rất mừng là cuối đời ông Duyên Anh đã rửa tội vào đạo trước khi qua đời. Nhanh thật, đã 20 năm trôi qua rồi. Tôi cũng chỉ đợi không biết lúc nào Chúa gọi về thôi… »

Tôi có ngờ đâu, hôm nay khi hai chị em quyết định điện thoại hỏi thăm Cha thì được người ta báo tin là Cha đã qua đời giữa tháng 11, 2017, chỉ hơn sáu tháng sau khi chúng tôi đến thăm Cha. Chúa ơi, chúng con không thể ngờ được… Continue reading

NHÓC TÌ PHẢN ĐỘNG: Giới thiệu

Hình bìa của ttlan.

© DUYÊN ANH & SONs, 2017
duyen.anh.and.sons@gmail.com
6, avenue Pierre Brossolette, 92350 Le Plessis Robinson
ISBN : 978-2-9560555-1-8

Ps : Để đặt mua sách, xin liên lạc thẳng với Vũ Thiên Sơn qua email : duyen.anh.and.sons@gmail.com.
Giá €20 + tiền cước, chỉ nhận trả qua Paypal.

Nếu phổ biến xin vui lòng ghi rõ nguồn :
https://baovecovang2012.wordpress.com
hoặc
https://duyenanhvumonglong.wordpress.com.

Continue reading