MỘT NGƯỜI NGA Ở SÀIGÒN: 12…14

(Đánh máy: Lê Thy)

12

Con đường mãi mãi đẹp nhất của Sàigòn vẫn là con đường Tú Xương. Đã có lần nào bạn và người yêu tha thẩn dọc đường Tú Xương vào một chiều rất thu chưa? Hai hàng cây cao, thẳng tắp, xum xuê lá xanh mướt bốn mùa. Con đường hẹp nên những tàng lá đan lấy nhau quấn quýt. Hãy tưởng tượng hàng cây thanh niên bên phải, hàng cây thiếu nữ bên trái. Hai hàng cây tình tự ban ngày với nắng, ban đêm với sương, mùa thu với gió, mùa hạ với mưa. Dâu biển đã nhiều, đổi thay đã lắm, hai hàng cây bên đường Tú Xương còn nguyên, muôn thuở xa nhau gang tấc để gần nhau môi hôn. Người Mỹ mở rộng đường phố Sàigòn đã xử tử hàng loạt cây. Cây đường Tú Xương thoát chết. Người cộng sản phát triển kinh tế Sàigòn, các vỉa hè phố vắng bị cuốc xới trồng khoai, trồng sắn. Vỉa hè đường Tú Xương thoát nạn. Và mãi mãi nó nên thơ, lãng mạn, thơm ngát hương lan, hương dạ lý từ những biệt thự cổ kính toả ra.

Continue reading

MỘT NGƯỜI NGA Ở SAIGON: 9..11

(Đánh máy: Lê Thy)

9

Sàigòn chưa có cơn mưa nào. Dân thành phố đang mong đợi những cơn mưa đầu mùa. Riêng tôi thì chẳng cần mong đợi. Trong tôi đang mưa ướt nhớ nhung. Hai tuần lễ đã qua, Dimitri chưa về. Nếu anh ta về, thế nào anh cũng tìm tôi. Tôi chưa biết phải nói với chú thím tôi, các em tôi ra sao khi người Nga đến nhà tôi. Hôm qua, cô em họ cho tôi nghe một bài hát mới đã ghi băng cassette và đang được phổ biến kín đáo ở Sàigòn.

Continue reading

MỘT NGƯỜI NGA Ở SAIGON: 6..8

(Đánh máy: Lê Thy)

6

Đôi khi, tôi có những ý nghĩ rất hài hước về thời đại của tôi. Đôi khi, tôi lại có ý nghĩ thật nghiêm túc. Và thường xuyên thì tôi phẫn nộ. Hãy nhớ rõ, tôi đã sống trong thời đại chứ không sống theo thời đại. Bạn biết con gọng vó không? Quê hương bạn có con gọng vó không? Tên nó là gì? Đã bao giờ bạn nhìn cái vó thả xuống sông? Con gọng vó giống hệt loài nhện nhỏ. Nó sinh hoạt dưới nước. Chân nó dài lêu nghêu. Nó đứng trên mặt nước, thân hình nó là tâm điểm của hai cái gọng vó buộc chéo chữ thập. Continue reading

MỘT TÙ BINH MỸ Ở VIỆT NAM (26…40)

bia_tubinhmyovn

26

James Fisher đếm từng hồi kẻng tù. Chàng thao thức trong chờ đợi. James đã không thèm biết thời gian từ tám năm nay. Bây giờ, chàng đếm từng bữa cơm để biết từng ngày, từng đêm thoi thóp. Ban ngày, chàng dán mắt vào cửa gió nhìn ra cái hiu quạnh bủa vây kín trái đất. Ban đêm, chàng nhìn bóng tối mông lung khôn cùng. Nỗi cô đơn của chàng dàn trải cùng khắp, thấm qua nền xi măng xuống lòng đất. Chi Mai đã làm xáo trộn cuộc đời tù đầy của chàng. Nàng đến như con sói cái. Nàng đi như con nai tơ. Nàng vất lại thương nhớ. Và James Fisher gặm nhấm từng giây, từng phút. Continue reading

MỘT TÙ BINH MỸ Ở VIỆT NAM (16…20)

bia_tubinhmyovn

16

Chẳng hiểu vô tình hay cố ý, lốì xuống hầm giam có năm bậc. James Fisher đã mò đến tầng thứ năm của địa ngục Lý Bá Sơ. Hầm giam sâu một thước sáu, dài một thước rưỡi, rộng năm mươi phân. Nắp hầm đậy mái tôn kê trên những viên gạch đủ dưỡng khí cho tù nhân. Lốì xuống thoai thoải. Đây là kiểu cachot nghĩa địa. Chàng không thể nằm thẳng cẳng, vì hầm ngắn. Chàng không thể đứng, vì hầm thấp. Chàng không thể ngồi, vì bùn sền sệt. Chàng khó xoay sở, vì hầm hẹp.

Continue reading

MỘT TÙ BINH MỸ Ở VIỆT NAM (6…10)

bia_tubinhmyovn6

James Fisher thật sự mệt mỏi. Chàng đã gặp Chi Mai bốn lần. Cả bốn lần đều đáng suy nghĩ. Nó khởi sự như một bình minh tuyệt vời rồi buổi trưa gay gắt và giông bão, sấm chớp, mưa gió. Nó cũng khởi sự như một chiều vàng mơn trớn rồi nắng úa thoi thóp và bóng tối hiu quạnh, cô đơn. Chi Mai không cưỡng bức tư tưởng chàng. Nàng dẫn dắt chàng đi trên đường oan của sự thật. Nàng bảo nàng không nói dối, không thích nói dối. Nàng đâu muốn chàng đau đớn, vật vã với đau đớn, quằn quại với đau đớn. Chàng tìm nỗi đau đớn vì chàng ham sự thật. Người Mỹ thực tế. Người Âu Châu thực tế. Nàng hiểu tâm tính người Mỹ. Nàng hiểu tâm tính James. Chàng đau đớn và chàng không thể oán trách nàng.

Continue reading

Nhận định về tác phẩm BỒN LỪA

BỒN LỪA TRONG THIÊN ĐƯỜNG MƠ ƯỚC

Tác phẩm Thằng Vũ của Duyên-Anh làm cho lớp độc giả người lớn thích thú bao nhiêu thì lớp thiếu niên cũng say mê Bồn lừa như thế (một văn phẩm viết cho tuổi trẻ, Búp Bê xuất bản, 1967). Mà chẳng những bọn thiếu niên say mê Bồn lừa, người lớn cũng cảm khoái không kém. Nhân vật Bồn lừa trước hết là niềm kiêu hãnh của tuổi thơ. Nó xuất hiện như một thần thoại. Continue reading