BẦY SƯ TỬ LÃNG MẠN: Chương 4

4

bia_dabaysutulangmanBản tự khai của Đặng Hữu Trí

Sơ yếu lý lịch

Họ và tên: Đặng Hữu Trí
Năm sinh: 1960
Nơi sinh: Sài gòn
Nơi đăng ký hộ khẩu thường trú: 214B/5 Gia Long, Sài gòn
Nghề nghiệp: Học sinh
Bị bắt ngày: 7-11-1975
Can tội: Xử tử bác hồ.

Chúng tôi gồm ba đứa: Nguyễn Bảo Châu, Lê Văn Nam và Đặng Hữu Trí, cùng học chung lớp 10 trường Pétrus Ký. Bố của Nguyễn Bảo Châu là đại tá quân lực việt nam cọng hòa. Bố của Lê văn Nam là trung tá. Còn bố tôi buôn bán lặt vặt. Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, chúng tôi rất buồn vì nhiều bạn thân của chúng tôi đã chạy sang Mỹ. Rồi bố bạn tôi, anh bạn tôi đi trình diện học tập cải tạo. Nhà nước nói 10 ngày về nhưng nhà nước đã nói dối. Niên học giải phóng, thống nhất tổ quốc, trường của tôi bị đổi tên thành trường Lê Hồng Phong, chúng tôi tức lắm. Thầy của chúng tôi, người di tản, người đi tù, chúng tôi uất ức. Tượng của vị danh nhân mang tên trường tôi dựng ở vườn sao trước dinh Độc lập bị giật đổ nằm gục mặt xuống cỏ trông thảm hại. Ông Trương Vĩnh Ký có tội gì? Ông ấy không phải ngụy quân, ngụy quyền, tại sao cách mạng thù hận ông ấy? Tôi không thích cách mạng. Tôi không thích ai trả thù ai. Tôi thích mọi người sống gần gũi nhau, đùm bọc nhau, thương yêu nhau, tha thứ lỗi lầm cho nhau. Cách mạng chỉ làm xa cách và bắt bẻ tội tình đã qua và bỏ tù người việt nam. Cách mạng thiếu tình đồng bào.

Ở khu phố tôi, mấy thằng mất dạy, nay là Cờ Đỏ, bắt nạt tôi, bắt tôi họp hành tập hát, tập múa và căm thù Mỹ Ngụy. Chúng cứ mở miệng là “bác hồ vĩ đại” khiến tôi cáu sườn. Bác hồ, bác hồ, bạn tôi nói, người đường phố nói, bởi cái anh già râu lơ thơ này mà miền Nam khổ sở. Tôi thấy bác hồ thua ông Trương Vĩnh Ký. Bác ấy chết rồi mà cứ bắt chúng tôi nằm mơ gặp bác ấy, chán lắm, chán lắm. Tôi thương ông Trương Vĩnh Ký, chết thuở nao thuở nào mà còn bị xử tử. Tôi ghét bác hồ. Tôi bàn với Châu:

– Này, tao muốn xử tử thằng già râu. Cách mạng xử tử ông Pétrus Ký, mình xử tử già râu.

Châu nói:

– Muốn xử tử lão ta thì phải lập tòa án.

Nam nói:

– Dùng cả pháp trường cát nữa.

Châu nói:

– Xử bí mật, ba thằng mình xử lão.

Nam nói:

– Cứ rủ thêm mấy thằng con cháu sĩ quan ngụy cho chúng nó tham dự mới vui.

Tôi nói:

– Lập tòa án luộm thuộm vô cùng. Tao đã xem xử án Tòa Sài Gòn. Có chánh án, phụ thẩm, bồi thẩm, công tố viên, luật sư, mõ tòa, nhân chứng.

Châu nói:

– Mình đơn giản đi. Thằng Trí làm chánh an, tao buộc tội, Nam bào chữa.

Chúng tôi nhất trí. Nam nói:

– Cả nước hoan hô bác hồ, mình xử tử bác ấy mình mới ngon.

Châu nói:

– Mình hách hơn bố mình.

Tôi nói:

– Mình trả thù cho dân tộc.

Châu nói:

– Nếu nó biết thì sao?

Nam nói:

– Tao đã đọc truyền đơn của Phục Quốc. Chơi xong, mình đi kiếm Phục Quốc mà dông vô rừng.

Tôi nói:

– Tao chẳng ham sống với Cộng sản. Đời sống bây giờ buồn quá. Tối ngày thủy lợi với kinh tế mới. Mình mất hết kỷ niệm rồi.

Châu nói:

– Bộ đội của nó lỏi dìn. Mình đủ sức cầm súng. Mình chơi súng là Cộng sản đi đái.

Nam nói:

– Tao thề không đội trời chung với Cộng sản.

Tôi nói:

– Tao thề không theo Cộng sản.

Châu nói:

– Tao thề tiêu diệt Cộng sản.

Chúng tôi thề chí tình và tôi cũng khai thật tình. Tôi ghét những kẻ gian dối. Buổi trưa ngày 4-11-1975, chúng tôi đã lập tòa án ở lớp học trường Pétrus Ký. Ngoài ba đứa tôi chủ mưu còn thêm năm đứa toàn con sĩ quan ngụy mà chúng tôi gạt chúng nó vô xem chúng tôi làm trò ảo thuật. Tôi gỡ chân dung bác hồ lộng kiếng treo tường, đặt lên bàn, trên bục giảng. Dưới bàn học trò, Châu móc túi lôi ra sợi giây, con dao nhíp và một hộp quẹt. Hai đứa ngồi hai bàn sát nhau. Năm thằng kia ngồi chung một bàn. Phiên tòa khai mạc.

Tôi nói:

– Đây là phiên tòa bí mật. Vậy tòa yêu cầu mọi người im lặng, nói khẽ, cười khẽ, vỗ tay khẽ.

Một thằng bọn năm đứa nói:

– Xử đứa nào thế?

Nam nói:

– Mày yêu bác hồ không?

Thằng đó nói:

– Không.

Châu nói:

– Vậy chúng tao xử lão già.

Bọn năm đứa vỗ tay. Tôi nói:

– Buộc tội lão đi, Châu!

Châu nói:

– Tao hỏi câu nào, mày nhái giọng ông cụ trả lời nhé, Nam!

Nam nói:

– Ô kê.

Châu nói:

– Già hồ, ra trước vành móng ngựa.

Nam nói:

– Dạ… dạ…

Tôi dựng bức ảnh bác hồ lên. Châu nói:

– Bị cáo từ đâu vô đây?

Nam nói:

– Từ Bắc kỳ!

Châu nói:

– Bị cáo! Già có biết già gây ra bao nhiêu tội ác không?

Nam nói:

– Khô… ô… ng…

Tôi nói:

– Láo! Đồ nói láo!

Châu nói:

– Thưa Tòa, bị cáo già hồ này có một tỉ tội ác. Tôi chỉ kể vài tội vừa mới xảy ra ở Sài gòn thôi. Hắn tên là hồ chí minh, hừ, hồ chí minh con mẹ gì. Đọc tiểu sử hắn, thấy cả lô tên. Nào là nguyễn tất thành, nguyễn ái quốc, lý thụy… chẳng biết tên nào thật tên nào giả nữa. Đích thực, hỗn danh của hắn là minh râu, trùm bọn cướp nón cối. Hắn đã xua quân chiếm Sài gòn, cướp nhà cửa của dân di tản, bắt sĩ quan vào tù, bắt thầy giáo đi cải tạo tư tưởng, đổi tên trường học, phá hủy tượng đài vĩ nhan, anh hùng, xé quốc kỳ miền Nam may quần xà lỏn, đốt sách, giết nhà văn, bắt con nít học tập căm thù Mỹ ngụy, bắt cả nước suy tôn hắn, bắt cụ già gọi hắn là bác, xua người về vùng kinh tế mới, lùa người đi làm thủy lợi vân vân… Nhưng cái tội vĩ đại của hắn là gây ra cảnh cha xa con, chồng mất vợ và chúng tôi chán nản học hành vì thấy tương lai mù mịt. Vậy tôi xin Tòa xử tử hắn để treo gương cho những tên phản dân hại nước khác.

Tôi nói:

– Luật sư cái đi, mày!

Nam nói:

– Thưa quý Tòa, thân chủ của tôi thật sự là hồ chí minh tự anh ba bồi tàu thủy chứ không phải minh râu. Thân chủ của tôi vô tội. Ông ta không hề cầm dao con chó xin tí huyết ai cả. Mà chỉ xui lui cháu ngoan tàn sát nhân dân thôi. Ông ta rất có công với tổ quốc Liên xô, Trung quốc. Vậy xin Tòa giảm án cho ông ta, đổi án xử tử thành án cắt lưỡi. Theo ý tôi, Cộng sản bị cắt lưỡi là nó hết nói phét, hết tuyên truyền láo lếu.

Tôi nói:

– Tòa suy nghĩ một tí.

Châu nói:

– Thưa Tòa, tôi cho phép minh râu chọn ba cách chết. Một: hắn sẽ bị thắt cổ. Hai: hắn sẽ bị đâm ngực. Ba: Hắn sẽ bị hỏa thiêu.

Tôi nói:

– Tòa tuyên án xử tử lão già hồ chí minh, không cho lão chọn lựa, bắt hắn chết cháy.

Bọn năm đứa vỗ tay hoan hô sự sáng suốt của Tòa. Bản án được thi hành ngay. Tôi liệng chân dung bác hồ xuống sàn lớp, vỡ tan. Châu gỡ ảnh ra, xé tan nát, dí chân lên rồi châm lửa đốt. Chúng tôi sung sướng vì đã trả thù cho toàn dân việt nam. Sau phiên tòa, chúng tôi ra về. Tôi không hề biết tên năm đứa tham dự, cũng chẳng quen chúng nó. Chúng tôi không sợ bị bắt. Do năm đứa kể với bạn bè ở trường, an ninh Cờ Đỏ điều tra ra chúng tôi. Và chúng tôi bị công an đến nhà còng tay, bịt mắt dẫn đi. Ở công an phường, tôi bị đánh hộc máu mồm. Về sở công an, tôi hết bị đánh nhưng bị nhốt ở biệt giam hai tháng.

Phiên tòa xử tử bác hồ hoàn toàn do tôi nghĩ ra. Không ai xúi dục tôi cả. Bạn tôi, Châu và Nam ham vui đã a dua tôi. Tôi xin khai thêm: Từ lớp 2 đến lớp 5 tôi học ở trường tiểu học Trần Quý Cáp. Tôi không có nguyện vọng gì. Tôi cũng không xin cách mạng tha tôi. Tôi chẳng hiểu mình làm đúng hay sai nhưng đã làm thì chịu.

Những lời tự khai của tôi là đúng. Tôi chịu hình phạt nếu khai man trá.

Làm tại đề lao Gia Định, 8-3-1976
Ký tên
Đặng Hữu Trí

Bổ sung bản tự khai ngày 8-3-76
Sơ yếu lý lịch

Họ và tên: Đặng Hữu Trí
Năm sinh: 1960
Nơi sinh: Sài gòn
Nơi đăng ký hộ khẩu thường trú: 214B/5 Gia Long, Sài gòn
Nghề nghiệp: Học sinh
Bị bắt ngày: 7-11-1975
Can tội: Xử tử bác hồ.

Sau nhiều lần làm việc với nhiều cán bộ chấp pháp và được gặp gỡ bố mẹ tôi, tôi vẫn cho rằng những ý nghĩ của tôi đã tự khai là chân thật. Tôi không hề nói dối. Từ khi tôi cắp sách đi học đến khi tôi bị bắt, chưa ai dạy tôi nói dối cả. Bố mẹ tôi hy vọng vào tương lai của tôi: Làm người thật thà, không làm người ian dối, dù thông minh hay xuất chúng. Người thật thà đã nói là thật. Người thật thà không bao giờ cần cải chính những điều mình đã nói.

Tôi ghét bác hồ, tôi nói tôi ghét. Tôi không yêu bác hồ, tôi nói tôi không yêu. Tôi không thể yêu một người mà tôi không hề biết. Bác hồ đã chết, xác ướp trong hòm kính, tại sao bắt tôi phải yêu? Tại sao bắt tôi phải suy tôn xác chết. Bây giờ tôi nói tôi yêu xác chết, yêu bác hồ là tôi nói dối. Mà cán bộ đòi hỏi tôi chân thành khai báo rõ sự thật. Vậy sự thật là tôi không yêu bác hồ, tôi thù ghét bác hồ.

Khi tôi đã ghét khó mà bảo tôi yêu. Khi tôi đã yêu khó mà bảo tôi ghét. Thầy tôi đã dạy tôi thơ của ông Phùng Quán: “Yêu ai cứ bảo là yêu, Ghét ai cứ bảo là ghét”. Tôi vâng lời thầy tôi, vâng lời ông Phùng Quán. Tôi không thích tự khai thêm. Bổ sung, bổ sung hoài thì cũng chỉ tăng thêm lời ghét chứ chẳng có lời yêu đâu. Nhốt tôi ở biệt giam năm tháng hay năm năm, tôi vẫn thế, tôi vẫn là tôi chân thật.

Cán bộ hỏi tôi, nếu thả tôi về với gia đình, tôi sẽ làm gì, có biết ơn cách mạng không, có yêu kính bác hồ không. Biết ơn cách mạng, nhất định tôi biết ơn cách mạng rồi. Ai bắt tôi, rồi thả tôi, tôi cũng mang ơn. Nhưng yêu kính bác hồ thì tôi không yêu kính đâu, vì tôi đã ghét bác hồ, đã xử tử bác hồ. Tôi chỉ biết bổ sung đến đây.

Tôi khai thật, nếu man trá tôi không phải là tôi nữa.

Làm tại đề lao Gia Định, 6-8-1976
Ký tên
Đặng Hữu Trí

Bổ sung bản bổ sung tự khai ngày 6-8-1976
Sơ yếu lý lịch

Họ và tên: Đặng Hữu Trí
Năm sinh: 1960
Nơi sinh: Sài gòn
Nơi đăng ký hộ khẩu thường trú: 214B/5 Gia Long, Sài gòn
Nghề nghiệp: Học sinh
Bị bắt ngày: 7-11-1975
Can tội: Xử tử bác hồ.

Thêm nhiều lần làm việc với cán bộ chấp pháp, tôi đã trả lời rõ rệt tôi không khai lại bản tự khai lần đầu. Không ai biến đổi sự thật thành sự giả được. Cán ộ dọa rằng, nếu không ăn năn hối cải, thật lòng yêu kính bác hồ thì muốn nằm tù bao nhiêu năm, tôi cũng đã trả lời rồi. Hồi ngụy, người ta ghét Nguyễn Văn Thiệu, người ta uống rượu, giả say, bắn nát hình Nguyễn Văn Thiệu, có sao đâu. Ngụy gian ác mà nó không bắt những người bắn hình Thiệu, đốt hình Thiệu, đem ảnh Thiệu chùi đít, gói tôm, gói cá. Cách mạng quang minh sao nỡ nhốt trẻ con? Cứ nhốt đi, khi nào cách mạng tiêu, tôi sẽ về. Về bây giờ vẫn bị nghe hát suy tôn bác hồ chẳng ích lợi gì. Tôi muốn nằm tù muôn năm.

Làm tại đề lao Gia Định, 7-10-1976
Ký tên
Đặng Hữu Trí

—>Chương 5
<—- Chương 3

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s