MỘT NGƯỜI TÊN LÀ TRẦN-VĂN-BÁ

Chương 9

Mở đầu buổi mạn đàm, Lãnh Đạo 5, người miền Nam, vỗ vai Trần Văn Bá rất thân mật và rất kẻ cả:

– Tay cháu còn đau hả?

Chàng ngạc nhiên nhìn kẻ gọi mình bằng cháu. Ông ta già nua, tóc bạc phơ. Có lẽ ông ta thuộc thế hệ trí thức miền Nam phiêu lưu Ung Văn Khiêm, Nguyễn Văn Chì…

– Chú chơi thân với ba cháu. Thưở nhỏ, ba cháu và chú cùng học một trường. Rồi chú theo cách mạng đi kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ. Chú ra Bắc, ba cháu ở lại miền Nam.

Chàng nói:

– Ông có nhiều kỷ niệm với ba tôi?

Lãnh Đạo 5 chớp mắt:

– Kỷ niệm thơ ấu. Ngày ba cháu bị bọn thằng Nguyễn Ngọc Loan sát hại, ở Hà Nội, chú biết tin ngay và chú đã khóc.

– Ông đã khóc?

– Đừng kêu chú là ông, xa lạ quá.

– Dạ, thưa chú…

– Chú xin phép Sở Công An đến đây thăm cháu.

– Cám ơn chú. Chú vẫn nhớ chú là dân miền Nam chứ?

– Tại sao không?

– Người miền Nam chân thật lắm.

– Đúng vậy.

– Và cháu tin chú vì chú là người miền Nam.

Chàng thừa hiểu Lãnh Đạo 5 muốn dùng đòn tình cảm gia đình để lung lạc chàng. Lãnh Đạo 5 không hề là bạn của thân phụ chàng. Do đó, chàng cũng chẳng cần hỏi tên ông ta, nguyên quán của ông ta, trường nào ông ta đã học với thân phụ chàng. Chàng giả bộ ngây thơ đóng vai cháu khờ với ông chú cộng sản.

– …Và cháu tin chú đã khóc khi hay tin ba cháu bị sát hại.

– Chú không nói láo.

– Cháu nghĩ thế và cháu muốn hỏi chú vài điều.

– Cháu cứ hỏi.

– Có phải chú ở trong ngành tình báo không?

– Chú phục vụ ở Bộ Nội Vụ.

– Bộ Nội Vụ bao quát luôn công an và tình báo.

– Đúng.

– Vậy tức là chú hiểu nhiều chuyện?

– Những chuyện quan trọng thôi.

– Ai mưu sát nhà văn Chu Tử?

– Biệt đội của ta.

– Tại sao?

– Có hai lý do. Một: Chu Tử nhục mạ Hồ chủ tịch. Nó đã dám ví thơ chúc Tết nhân dân của Hồ chủ tịch như cứt! Hai: Bắn Chu Tử để gây chia rẽ giữa báo chí Sàigòn với đám Thích Thiện Minh.

– Thích Thiện Minh, lúc đó, đang chống Thiệu-Kỳ?

– Nhưng y chống cộng sản luôn. Phải để báo chí Sàigòn đoàn kết lại đánh nát bọn Ấn Quang thì mới ve vuốt, dụ dỗ được Ấn Quang ủng hộ lập trường hòa bình của ta, ủng hộ lập trường giải phóng miền Nam của ta.

– Ai mưu sát Thích Thiện Minh?

– Biệt đội của ta.

– Tại sao?

– Để tạo mâu thuẩn trầm trọng giữa phật tử và ngụy quyền.

– Ai hạ sát Nguyễn văn Bông?

– Biệt đội của ta.

– Tại sao?

– Để tạo mâu thuẫn giữa dân sự và quân sự, giữa trí thức và quân phiệt.

– Ai sát hại Trần Văn Văn?

– Nguyễn Ngọc Loan nhận lệnh Nguyễn Cao Kỳ.

– Tại sao?

– Ba cháu chống bọn lưu manh lãnh đạo người miền Bắc. Chúng nó chụp mũ kỳ thị lên đầu ba cháu.

Chàng nhớ lại bối cảnh lịch sử miền Nam sau hiệp định Genève 1954. Ngô Đình Diệm có công dẹp các sứ quân Cao Đài, Hòa Hảo, Bình Xuyên nhưng lại tạo ra sự bất ổn chính trị từ vở kịch trưng cầu dân ý truất phế Bảo Đại. Kẻ thoán nghịch Ngô Đình Diệm tạo dựng ngụy quyền gia đình trị gây cảm hứng cho lũ thoán nghịch vũ biền. Đất nước thê thảm từ đó. Người miền Trung, miền Bắc thống trị dân miền Nam thì được nhưng lãnh tụ là người miền Nam thì dân miền Trung, miền Bắc chống đối. Ông Phan Khắc Sửu làm quốc trưởng, hết công giáo Hố Nai, Gia Kiệm, Xóm Mới của các linh mục di cư kéo quân lên dinh Gia Long đái bậy, ỉa bậy, lại đến phật tử Ấn Quang của các nhà sư miền Trung bao vây dinh Gia Long xa xả tiếng Bắc, tiếng Trung mà đả đảo người Nam! Thân phụ chàng đã tỏ thái độ chính trị. Và bị coi là người kỳ thị trong bộ ba Sửu-Hương-Văn.

-Không phải Nguyễn Ngọc Loan hay Nguyễn Cao Kỳ sát hại ba cháu đâu, chú ạ!

– Theo cháu, ai sát hại ba cháu?

– Vẫn chỉ là “biệt đội của ta.”

– Không, biệt đội của ta không nhúng vào máu của ba cháu.

– Vì có chú?

Lãnh Đạo 5 khựng lại giây lát.

– Vì… không có lợi gì cho Đảng cả.

Chàng cười:

– Cháu nghĩ cái chết của ba cháu rất có lợi cho Đảng. Đảng đã khai thác triệt để xác chết của ba cháu. Đảng đã tạo mâu thuẫn giữa người miền Bắc và người miền Nam. Đảng muốn làm sống lại tinh thần Nguyễn Phong Tân, tinh thần giá sống thù hận rau muống, tinh thần kỳ thị Bắc Kỳ tại Sàigòn. Đảng giết Trần Văn Văn rồi Đảng vu vạ cho Nguyễn Ngọc Loan. Đảng gây bất ổn chính trị Sàigòn.

Chàng nhìn thẳng vào mặt Lãnh Đạo 5:

– Bọn lãnh đạo Sàigòn không đủ gan sát hại người đối lập. Bọn nó sát hại cả trăm ngàn người mà đã không dám sát hại một người.

Lãnh Đạo 5 nói:

– Thằng Phạm Văn Liễu đã giết thằng Phạm Ngọc Thảo.

Chàng nhún vai:

– Thằng Thảo là gián điệp, không phải là chính khách.

– Cháu có quyền ngờ vực.

– Không ngờ vực, cháu quả quyết với chú cộng sản đã sát hại ba cháu.

– Và cháu thù hận cộng sản.

– Dĩ nhiên rồi. Nhưng nếu nói thù hận cộng sản thì vì cả dân tộc mà cháu thù hận.

– Cháu không lượng sức mình à?

– Sự trở về quê hương là đã lượng sức mình rồi. Kể từ lúc này, xin miễn chú, cháu. Nó lạc điệu và trơ trẽn. Ông là kẻ bắt tôi, tôi là tù nhân. Ông cứ thẩm vấn tôi theo cung cách của công an đi.

– Cũng được.

– Ông nên nhớ rằng ông không còn chất miền Nam nữa.

– Anh được chiếu cố tận tình mà chẳng chịu hiểu.

– Tôi không xin xỏ ân huệ.

– Anh ngoan cố và… ngu dại. Tôi nói cho anh rõ, ở Việt Nam không còn kháng chiến hay mật khu. Mật khu cũ của người cộng sản đã biến hết thành trại tập trung lao cải rồi. Còn kháng chiến mà bọn thằng Hoàng Cơ Minh rêu rao bên Mỹ, bên Nhật ư? Đó là thứ kháng chiến chiêm bao. Cái thật sự mà anh tưởng là có kháng chiến chống cộng thì chỉ là lũ phỉ, lũ giặc cỏ kết hợp bởi lũ ngụy quân trốn trình diện hoạt động tít tắp rừng sâu. Còn nữa, bọn Fulro què quặt, ốm đói trông đội bố thí của chủ đồn điền Tây và đám Tin Lành Mỹ. Đó, kháng chiến chống cộng sản của anh.

– Vâng, kháng chiến chống cộng sản của tôi. Còn người dám đánh nhau với cộng sản là có kháng chiến.

– Fulro là kháng chiến?

– Đúng.

– Fulro là bọn phản phúc. Nó được lũ chủ đồn điền cà phê, trà, cao su nặn ra để chống phá Ngô Đình Diệm. Nó phô trương thanh thế khi Ngô Đình Diệm chết. Nó được thêm bọn mục sư Tin Lành Mỹ hà hơi tiếp sức và nó bị tên Nguyễn Khánh xua quân đánh dẹp. Bây giờ, nó được bọn bành trướng Bắc Kinh, bọn phản động Đài Loan, bọn chủ đồn điền Tây cổ võ phá rối an ninh tổ quốc.

– Fulro phản phúc là chuyện của Fulro nhưng Fulro chống cộng sản thì Fulro là bạn của tôi. Tôi chưa hề nghe nói Fulro tàn bạo mà chỉ nghe nói cộng sản bạo tàn. Fulro xứng đáng đòi hỏi tự do, bình đẳng. Dưới bất cứ một chế độ nào, ngụy hay phỉ, quyền sống của con người bị chà đạp thì bất cứ sắc tộc nào cũng được quyền vùng lên. Đó không phải là phản phúc. Ngụy quyền áp bức dân tộc thiểu số Tây Nguyên, Fulro cần tỏ thái độ. Phỉ quyền vẫn áp bức họ, họ cần chống đối. Khi đất nước có chính quyền, Fulro sẽ hòa giải và hết chống đối.

– Fulro đưa anh về?

– Ông muốn tôi nhận Fulro dẫn tôi về thì tôi nhận.

– Anh hoạt động với Fulro?

– Bất cứ tổ chức nào chống lại cộng sản một cách ngay thẳng và vì dân tộc, tôi đều muốn liên kết, nhưng tôi không nằm trong Fulro, cũng chưa liên lạc với Fulro. Có điều…

– Gì?

– Ông đã thừa nhận, trong nước hiện nay, đang có kháng chiến chống cộng sản.

– Lũ ngụy quân, tàn quân ấy, hả?

– Dưới mắt ông, họ là tàn quân. Dưới mắt tôi và dân tộc tôi, họ là nghĩa sĩ, dũng sĩ.

– Lũ đó được bao nhiêu?

– Cộng sản khi mưu đồ cướp chính quyền được bao nhiêu? Hẳn ông đã đọc lịch sử thành lập quân đội nhân dân rồi. Các ông kiêu ngạo lắm. Hãy tiếp tục kiêu ngạo và chờ đợi ngày “lũ đó” thành nam châm thu hút toàn dân.

– Anh sống ở Pháp lâu rồi nhỉ?

– Vâng.

– Anh có biết Fulro nó có văn phòng đại diện ở Paris không?

– Nước Pháp tự do. Ở Paris có cả Tòa Đại Sứ cộng sản Việt Nam nữa.

– Anh có liên lạc thường xuyên với Fulro ở Paris không?

– Không.

– Anh nói dối. Fulro gắn bó với chủ đồn điền Tây. Anh gắn bó với chủ đồn điền Tây luôn.

– Tại sao?

– Vì anh là con địa chủ, giai cấp được thực dân Tây chiều chuộng.

– Rồi sao nữa, thưa ông Lãnh Đạo?

– Tây đồn điền sai Fulro đưa anh về.

– Người ta đã bảo Trung Quốc đưa tôi về, ông thì lại quả quyết Tây đồn điền đưa tôi về. Ngày mai, có người sẽ nói Mỹ đưa tôi về. Rất có thể, Liên Xô cũng muốn đưa tôi về! Ông nhận ông là bạn học của ba tôi, rồi ông chửi giai cấp địa chủ. ông muốn biết chắc chắn ai đưa tôi về không? Tôi khai đây: Chủ tịch Hoàng Cơ Minh đưa tôi về đấy!

Lãnh Đạo 5 bực tức:

– Anh diễu cợt, hả?

Chàng nói:

– Thì hết người đưa sẽ đến lượt chủ tịch Hoàng Cơ Minh!

Lãnh Đạo 5 mím môi, rồi phát ngôn:

– Thằng giá áo túi cơm đó không xứng đáng đề cập. Một triệu thằng Hoàng Cơ Minh và một triệu phong trào kiểu phong trào của nó, chẳng làm bận tâm ai hết. Chúng tôi mong mỏi, và, nếu cần, hậu thuẫn cho bọn Phạm Văn Liễu, Hoàng Cơ Minh, Nguyễn Văn Thiệu, Nguyễn Khắc Bình, Hà Thúc Ký, Nguyễn Ngọc Huy, Đặng Văn Quang, Lê Phước Sang vân vân tiếp tục chống đối chúng tôi. Tại sao? Vì những thằng khốn nạn đó càng chống cộng sản thì chính nghĩa cộng sản càng sáng chói. Tại sao? Vì chúng nó sớm muộn sẽ tranh giành quyền lợi, cấu xé nhau và bêu nhục nhau khiến đám dân di tản ghê tởm và hết tin tưởng chống cộng, kháng chiến. Người cộng sản không sợ bọn đã nắm quyền bính hay đã để lại những dấu ấn ô nhục ở Sàigòn. Mà chỉ sợ những người liêm khiết, nhất là, chỉ sợ những người tuổi trẻ như anh.

Chàng khích Lãnh Đạo 5:

– Tôi tưởng ông nên sợ ông Phạm Văn Liễu!

Lãnh Đạo 5 cười nửa miệng:

– Phạm Văn Liễu là thằng Tổng Giám đốc Cảnh sát hạng bét. Thời nó hét ra lửa là thời đặc công cộng sản vào tận Tổng nha, tận sào huyệt của nó mà bắn phá. Nó cũng đòi về nước giải phóng à? Bọn chúng nó về bằng mồm. Các anh mới dám về. Riêng anh là trường hợp cần nghiên cứu kỹ lưỡng.

Chàng đưa tay vuốt mái tóc bờm xờm, xoa cằm râu lởm chởm:

– Tại sao phải nghiên cứu tôi?

Lãnh Đạo 5 hiện lại khuôn mặt đôn hậu, giọng nói trầm xuống:

– Bá ạ, chú tin rằng chính cháu cũng không hiểu nổi cháu.

Chàng bèn đóng vai cháu khờ như lúc đầu:

– Có lẽ, chú nói đúng.

– Chú tự hỏi, một người như cháu, một người tuổi trẻ tiêu biểu của tuổi trẻ Việt Nam, chưa hề tham dự vào các cơ cấu chế độ thối nát ở Sàigòn, chưa hề ân oán gì với người cộng sản, tại sao cháu lại phải dấn thân vào cuộc mưu đồ lận đận? Cháu chưa có quyền bính, chưa mất quyền bính, tại sao đòi tiêu diệt chủ nghĩa cộng sản? Bọn tướng tá Sàigòn, bọn tổng thống, bọn nghị sĩ, dân biểu, bọn lãnh tụ đảng phái xôi thịt, bọn chính khách lưu manh đầy quyền bính, đầy đặc lợi và đầy tội ác với dân tộc đã sợ hãi chạy cút khỏi đất nước và còn vô liêm sỉ hò hét đấu tranh chống cộng, cả thế giới sẽ hiểu, đã hiểu là chúng nó nuối tiếc quyền bính. Và thế giới ghê tởm chúng nó, để mặc xác chúng nó múa rối. Đảng và nhân dân ta coi chúng như lũ nhặng vo ve. Không ai nể nang chúng. Không ai nể nang bọn đầy tớ của Mỹ, bọn tham nhũng khốn nạn, bọn làm giầu và hưởng thụ trên nỗi đau khổ của dân tộc. Nói tóm lại những thằng đó là những thằng chọc cứt không nên lỡ, chẳng bao giờ chúng nó có chính nghĩa cả. Ngay cả với lính Sàigòn cũ, dân Sàigòn cũ, bọn Hoàng Cơ Minh, Phạm Văn Liễu, chỉ là bọn hút máu lính, đàn áp, bắt bớ dân. Cảnh sát là cò, là cớm, là lũ gian ác thiếu trái tim.

– Công an cũng vậy, thưa chú?

– Công an cách mạng thì khác!

Chàng cười. Lãnh Đạo 5 tiếp tục nói:

– Các đồng chí của chú đã rất thành khẩn đối với cháu. Chú nhắc lại: Cháu sẽ trở lại Paris ngày mai hoặc sẽ ở lại Việt Nam đến khi chết. Do đó, không có gì cần dấu diếm cháu. Tuổi trẻ trong nước đã gây ra nhiều bối rối cho Đảng và Nhà Nước. Tuổi trẻ ngoài nước cấu kết với tuổi trẻ trong nước nữa thì tình hình sẽ phiền toái. Cháu là thành quả chiến đấu âm thầm và lạc lõng của tuổi trẻ trong nước. Để cháu tự do hoạt động là gỡ ngòi bom. May mắn, đã kịp thời bắt cháu. Nhưng nếu cháu thú nhận tội lỗi, phản tỉnh, bom sẽ câm, phong trào tuổi trẻ chống đối trong nước, ngoài nước sẽ xẹp. Cháu là người có công với đất nước.

– Cháu sẽ viết tự khai?

– Đúng.

– Rồi cháu nhận tội gì?

– Tội ngây thơ bị bọn phản động quốc tế xúi dục phá hoại tổ quốc mình.

– Nhưng đã không một tổ chức nào xúi dục nổi cháu. Thưa chú, cháu tự nguyện. Vậy, cháu sẽ nhận tội yêu nước. Thưa chú, một người tự nhận mình là chú một người khác có nên “dậy dỗ” cháu mình làm điều trái với lương tâm không nhỉ?

– Dậy dỗ cháu biết sống.

– Cháu đang sống và đang học thêm cách sống ở tù ngục quê hương Việt Nam. Cháu nói thật với chú đây…

Lãnh Đạo 5 hớn hở:

– Cháu nói đi, Đảng đợi chờ một lời nói thành khẩn của cháu.

Chàng ngồi ngay ngắn, nhìn thẳng vào mặt Lãnh Đạo 5:

– Trước hết, tôi rất buồn vì đã đóng kịch gọi ông là chú. Sau hết, nếu tôi ngây thơ như các ông nghĩ thì hôm nay tôi không ngây thơ nữa. Cuộc chiến đấu đầy đủ ý nghĩa của tôi, cuộc chiến đấu đích thực của tôi, cuộc chiến đấu làm tôi say mê sống và say mê chết bắt đầu từ lúc mắt tôi bị bịt, tay tôi bị còng, chân tôi bị xích.

Lãnh Đạo 5 cụt hứng:

– Cuộc chiến đấu khởi sự và kết thúc trong bóng tối.

Chàng ngẩng đầu lên:

– Phải.

– Cuộc chiến đấu vô vọng.

– Không có cuộc chiến đấu nào vô vọng cả, trừ khi nó đi ra ngoài lý tưởng của dân tộc, trừ khi nó âm mưu cướp quyền bính để thống trị dân tộc, để đày đọa dân tộc, để tước đoạt quyền sống của con người hay là nó âm mưu phục hồi quyền bính đã bị kẻ khác ăn cướp để tiếp tục làm băng hoại dân tộc, làm rã rời tổ quốc.

– Cuộc chiến đấu của anh có lý tưởng?

– Dĩ nhiên. Cuộc chiến đấu của tôi tạo dựng một chính quyền. Tôi chối bỏ ngụy quyền Sàigòn và phỉ quyền Hà Nội. Hà Nội là lũ ăn cướp. Sàigòn là bọn ăn cắp. Ăn cướp khoẻ hơn ăn cắp nên ăn cướp dẹp tan ăn cắp. Tuổi trẻ Việt Nam sẽ dẹp gọn lũ ăn cướp. Và khi đó sẽ có chính quyền.

Lãnh Đạo 5 đập bàn:

– Phải còng tay, xích chân anh kiểu khác anh mới hết lộng ngôn. Và anh sẽ quỳ lạy xin ăn năn sám hối.

Chàng đứng dậy:

– Hạnh phúc cho tôi là được nếm đủ kiểu còng cộng sản. Còn quỳ lạy ư? Người của các ông chứ không phải tôi! Ông nên nghiên cứu thêm Ngục Trung Nhật Ký của “Hồ chủ tịch”.

Lãnh Đạo 5 vẫy tay. Người công an bảo vệ đưa chàng về phòng.

—> Chương 10

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s