CÂY LEO HẠNH PHÚC (11)

.11.

bia_cayleohanhphucTháng chạp thường là tháng vui nhất. Vì tháng chạp có Giáng Sinh, có tết Dương Lịch rồi có thêm tết Nguyên Đán. Bố theo đạo Phật. Tuy không đi lễ chùa nhưng ngày rằm, mồng một, bố vẫn dặn mẹ mua trái cây, mua hoa về cúng. Bố thắp hương, khấn vái lâm râm. Lúc bố khăn áo chỉnh tể, khấn vái, bố đuổi bọn nhãi ra sân. Không nên để con trẻ thấy người lớn nhạo báng thần thánh. Bố đề phòng vậy đó. Chứ, đứng trước bàn thờ, bố nghiêm trang lắm. Bố chỉ dỡn mặt với ông Thần Tài thôi. Điều lạ lùng là chính bố vác cái bàn thờ ông Thần Tài từ đường Hồng Thập Tự về. Bố “mua” ông Thần Tài ở chợ Bến Thành với cái khung kính lồng tấm giấy chữ Nho chả hiểu người ta viết nhăng viết cuội gì. Chưa đủ bộ, bố còn tậu một bát nhang và cái chuông có giá treo và cái dùi đẽo tiện công phu. Tuần nào, báo cũ trả nhiều, tuần ấy, ông Thần Tài đói. Bố cáu, bố bỏ rơi ông. Nếu báo trả về ít, bố săn sóc ông Thần Tài chí tình. Bánh ngọt, cam Mỹ, táo Nhật. Rượu Tây. Thuốc lá Salem và luôn cả kẹo cao su! Ông Thần Tài trông rất dễ thương. Ông yêu đời quá, miệng cứ muốn cười à. Bố thắp hương. Đánh một hồi chuông. Bố bảo tiếng chuông ấy là “Tiếng chuông gọi Thần Tài trở về”. Lâu lâu, bố tắm rửa, gội đầu cho ông Thần Tài, xức nước hoa khắp mình mẩy ông. Bố định “mua” thêm bà Thần Tài, để ông Thần Tài ngâm thơ tự do Tôi không còn cô độc. Mẹ ngăn bố cưới vợ cho ông Thần Tài, bắt ông độc thân. Ông Thần Tài, có thể, đã chẳng giúp bố nổi một vụ làm ăn phát tài nào, nhưng , chắc chắn, ông đã tặng cả nhà những niềm vui triền miên.

Mẹ thấy bố bỏ đói ông Thần Tài, trách bố tệ bạc. Tự ý mẹ, mẹ tiếp tế thực phẩm cho ông và bắt bố khấn vái. Bố sai thằng Đốm:

– Đốm, con biểu diễn đánh chuông gọi Thần Tài về gấp.

Đốm hỏi:

– Thần Tài đi đâu hở, bố?

Bố đáp:

– Ổng đang đua xe gắn máy ở xa lộ Biên Hoà.

– Thật à, bố?

– Thật. Cha Thần Tài này “lạng” số dzách!

– Không chừng cảnh sát bắt ổng rồi, bố ạ! Con sợ ổng “lạng” vô xe nhà binh, ổng làm ma không đầu rồi, bố ơi!

Mẹ nhăn mặt:

– Có mỗi ông Thần Tài mà bố đem ra diễu cợt, hèn chi báo của bố chả ế dài dài.

Thằng Đốm nói:

– Để con điện thoại kêu ổng về chắc ăn hơn.

Bố thêm:

– Biểu ổng về cưới vợ lẹ!

Hai bố con cười khoái chí. Chuyện bố định “mua” bà Thần Tài bầy cạnh ông Thần Tài đã trở thành cuộc hội thảo gây cấn không thua cuộc hội thảo kế hoạch hoá gia đình.

Cu Tý:

– Lấy vợ cho ông Thần Tài đi, bố!

– Ờ.. ờ, hai vợ chồng Thần Tài mới đủ sức giúp bố trúng số độc đắc.

Thằng Đốm:

– Đừng lấy vợ cho ổng, bố ạ!

Bố:

– Tại sao?

Thằng Đốm:

– Vợ ổng sẽ cãi lộn với ổng. Rồi ổng sẽ bỏ nhà ra đi.

Con Ki:

– Xí xọn. Mày biết cái khỉ mốc gì?

Cu Tý:

– Bịt miệng bà Thần Tài lại. Bà câm là hết uýnh nhau.

Thằng Đốm:

– Xích chân ổng nữa, bố nhé!

Con Ki:

– Buộc tay ông ta luôn.

Bố:

– Chọc thủng tai ông. Vợ Thần Tài câm, chồng Thần Tài điếc, thế là hạnh phúc muôn năm.

Thằng Đốm:

– Ổng điếc sức mấy ổng nghe tiếng chuông gọi Thần Tài trở về!

Mẹ:

– Ông Thần Tài sợ bố con nhà văn Lương Khoán quá, ông biến mất rồi.

Cu Tý:

– Sai ông Táo đuổi bắt ông Thần Tài, bố ạ!

Mẹ:

– Bố con mày còn nhạo báng Thần Tài, suốt đời nghèo túng.

Con Ki:

– Khỏi lo mẹ ạ, đã có Chúa.

Bố:

– Và Phật.

Mẹ:

– Cấm nói về ông Thần Tài nữa. Thờ Thần Tài mà cứ diễu Thần Tài thì làm ăn khá sao nổi.

Dĩ nhiên, cuộc hội thảo chấm dứt ở đó, mất khoản tuyên bố lý do bế mạc. Bố nháy các con. Ba vị hội thảo viên rút lui có trật tự.

Một lần, bố cúng ông Thần Tài mấy gói kẹo cao su, cắm vào tay ông điếu thuốc lá đầu lọc châm lửa hẳn hoi. Nén hương chưa tàn, bố thấy mất một gói kẹo. Bố tập trung các con, chơi trò thẩm vấn:

– Đứa nào đỡ nhẹ gói kẹo của ông Thần Tài?

Cu Tý dơ tay:

– Con.

Nó tỉnh bơ:

– Con đi ngang qua, ông ấy gọi con, khen con chịu khó quét bụi bàn thờ và thưởng con một gói.

Thằng Đốm mím môi suy nghĩ. Giây lát nó dạ một tiếng lớn rồi chạy ra chỗ ông Thần Tài. Nó cám ơn thêm một tiếng. Nó chạy vô:

– Tự nhiên, con nghe ông Thần Tài kêu con. Ổng biểu con gõ chuông hay lắm, ổng tặng con một gói.

Con Ki bèn nhào ra, vồ một gói:

– Ông Thần Tài “ca đô” con một gói. Ông ấy thương con học giỏi, bố ạ!

Bố vỗ tay hoan hô các con. Mẹ lại mất công “sửa sai” bố. Lần khác, thằng Đốm ngó ông Thần Tài, chê ổng ở dơ. Nó bế ông Thần Tài đem vào phòng tắm cố nước xát xà-phòng. Kết quả: Đốm cọ mạnh quá, bộ râu của Thần Tài tróc hết sơn. Mẹ la. Đốm nói nó cạo râu cho Thần Tài đỡ già nua, khụ khị. Bố cười khúc khích. Bố bảo Thần Tài không giúp ta giầu tiền nhưng giúp ta giầu cười. Ai cười nhiều, người ấy vui vẻ, khoẻ mạnh, béo tốt. “Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ” mờ lỵ. Ta khoẻ mạnh, ta làm việc siêng năng thì ta sẽ giầu. Bởi thế, ông Thân Tài nặn kiểu nào trông cũng ngô nghê, tức cười. Triết lý Thần Tài và ý nghĩa của Thần Tài ở sự ngô nghê, tức cười đó. Thần thánh bắt ta kính cẩn, sợ hãi. Thần Tài thì không. Đã cho tài lộc, còn cho ta những chương trình văn nghệ tạp lục rất cuộc đời. Ông Thần Tài không lệ thuộc tôn giáo nào cả, ông chẳng bắt tội ai và chẳng ai nhân danh ông bắt tội những kẻ cười đùa ông. Ông được tạo ra vì sự khô cằn của kiếp sống. Hiểu ông là phải đùa bỡn ông. Để cười mà yêu đời, yêu người, yêu ….Thần Tài. Chuyện ông Thần Tài là truyện dài Thần Tài của bố và bọn nhãi. Ông vẫn được dâng đồ cúng và vẫn bị bố hài hước.

Nhưng gần đến Giáng Sinh, hãy quên ông Thần Tài. Bởi bọn nhãi đang thả tâm hồn chúng về miền quê hương của Chúa một đêm cuối tháng chạp ngót hai nghìn năm cũ. Trẻ con ngoại đạo mong đợi Giáng Sinh hơn trẻ con có đạo. Giáng Sinh, với con trẻ, tuyệt diệu nhất ở cái túi quà đeo sau lưng ông già Nô-en. Chúa thương con trẻ, Chúa sai ông già Nô-en phát quà cho con trẻ ngày Chúa ra đời. Đứa trẻ chưa đến trường nó chỉ nghĩ tới quà của nó. Khi nó đến trường, nó quên nó mà nghĩ tới món quà tặng thầy cô vào dịp Giáng Sinh. Ông già Nô-en mãi đêm hai mươi bố mới xuất hiện. Trường nghỉ học tự hai mươi ba. Làm sao chia quà với thầy cô? Bố mẹ sẽ là ông già Nô-en của thầy cô vậy. Cu Tý đã lớn không kể. Thằng Đốm sốt ruột rồi. Mời mười lăm nó cứ ngỡ đã hai mươi. Chả thấy bố mẹ hỏi han nó về quà Giáng Sinh tặng cô nó là gì cả. Thằng Đốm khôn ra phết. Nó gạ bố mẹ theo nghệ thuật riêng của nó:

– Bố, còn mấy hôm nữa Giáng Sinh?

– Chín.

– Thằng Tuấn biếu quà cô rồi đó, bố ạ! Nó biếu cô bốn cục xà bông thơm . Cô biểu cô sẽ để dành, cô không xài.

– Thế à?

– Thằng Trung biếu cô chai nước hoa. Cô biểu mỗi ngày cô xức lên tóc chút xíu.

– Cô con tình cảm ghê, hé?

– Thằng Sơn biếu cô hộp phấn. Cô biểu đi ăn tiệc cô mới đánh phấn bằng phấn của thằng Sơn biếu cô.

– Con Kim biếu cô món gì?

– Nó biếu cô cái khung ảnh.

– Cô nói sao?

– Cô biểu cô sẽ lồng ảnh cô và đặt ở bàn viết của cô. Chúng nó biếu cô hết cả rồi, bố ạ!

– Còn mỗi mình con chưa biếu cô thôi hả, Đốm?

– Dạ.

– Con muốn biếu cô món gì?

– Tùy bố.

– Một băng nhạc nhé!

– Băng nhạc cát-xét cơ. Cô con có máy cát-xét. Bố đừng mua băng của Chế Linh, cô con không thích nghe Lạc Đà hát đâu. Cô thích Hoạ Mi hát

– Băng nhạc hát toàn bài mừng Chúa Giáng Sinh.

– Thế thì cô nghe mãi mãi.

“Bố đi guốc” lên tim đào của thằng Đốm. Nhưng bố không nói, bố để thằng Đốm tưởng bố “mắc mưu” nó.

Năm ngoái, cu Tý làm cái máng cỏ dự thì ở trường. Bố biết cu Tý sẽ lãnh cái giải bét. Bố bèn viết một truyện ngắn tặng cu Tý đăng trên số báo đặc biệt của Giáng Sinh của bố để …phát giải tối danh dự cho cu Tý. Truyện cảm hứng từ sự hì hục làm máng cỏ của cu Tý, nhan đề Máng cỏ của cu Tý :

“Cu Tý học trường Lasan Taberd từ lớp hai. Và ngay từ lớp hai, cu Tý đã được các sư huynh dạy giáo lý. Tâm hồn tuổi thơ là tâm hồn thánh. Tâm hồn ấy học những lời thánh thiện thì nhớ mãi và chỉ muốn làm những điều Chúa khuyên răn. Bố cu Tý không theo tôn giáo nào. Ông tự cho mình sung sướng và thích nói “Hồn lưu lạc chưa thờ riêng một chúa.” Nhưng ông đã không thích cu Tý để hồn nó lưu lạc. Trẻ con cần thiết có niềm tin. Chúa bảo mọi người đều là anh em, mọi người phải yêu thương nhau, mọi người làm việc lành, tránh việc dữ. Cu Tý tuân lời Chúa và rất buồn bã nếu bố cu Tý cứ đi đánh bài. Cu Tý nghĩ rằng bố thua thì mẹ khổ, bố thắng thì mẹ những đứa trẻ khác khổ. Gây khổ cho người ta là phạm tội. Cu Tý tưởng tượng ra một địa ngục toàn lũ quỷ độc ác sẽ đánh đập bố. Đôi bận vui vẻ, cu Tý hỏi bố những câu hát liên hệ tới Chúa, bố trả lời tử tế, cu Tý quả quyết bố sẽ lên Thiên Đường.

-Bố ơi, tại sao Chúa thiên toà lại Giáng Sinh thấp hèn?

– Vì Chúa sinh ra đời ở máng lừa. Chúa là con nghà nghèo. Hang đá, nơi Chúa nằm, lạnh lẽo và đầy cỏ khô. Chúa không được đặt trên một chiếc nôi êm ái. Chúa không được bú sữa Guigoz. Bấy giờ nhằm mùa đông, trời đầy tuyết. Con biết tuyết chưa? Giống lớp bông mỏng trong ngăn đá tủ lạnh và lạnh như đá.

– Ai đã sưởi ấm Chúa?

– Những vì sao trên trời. Đó là mắt của Thượng Đế.

– Ai đã nuôi Chúa?

– Đức Mẹ.

– Nuôi bằng gì?

– Tình thương. Tất cà những bà mẹ đều nuôi con bằng tình thương. Ai được nuôi bằng tình thương, lớn lên sẽ biết thương yêu ông bà, cha mẹ, họ hàng, bạn bè, người tàn tật, người gặp hoạn nạn, người giúp việc và cả trâu bò, lợn gà, chim muông…Và biết tha thứ mọi người, tha thứ cả kẻ định giết mình.

– Rồi Chúa có đi học không?

– Bố không thấy nói trong kinh Cựu Ước hay Tân Ước.

– Kinh Cựu Ước và Tân Ước là gì?

– Là sách viết chuyện đời Chúa. Để bố nói tiếp: Chúa là con nhà nghèo. Người ta thường đối xử không tốt với những người nghèo. Chắc thuở bằng tuổi con, Chúa cũng đi học và bị bạc đãi. Nên mới phó thác cho các Sư huynh, các Nữ tu lo việc giáo dục cả trẻ con có đạo lẫn ngoại đạo và làm cho trẻ con bình đẵng bằng cách mặc đồng phục. Ở sân trường, Chúa muốn thế, trẻ con nhìn bạn bè mình giống mình thì chúng không tủi thân, không buồn bã. Con nên nhớ rằng, Chúa đã có thời thơ ấu nghèo nàn, khổ sở.

– Chúa có chơi đùa không?

– Có,

– Chúa có đánh lộn không ?

– Chắc chắn không. Chúa chỉ bị đánh chứ không đánh lại. Nên Chúa dạy: Kẻ nào tát ta má bên trái, ta chìa má bên phải cho nó tát thêm.

– Con là con tát lại liền.

– Vì vậy mới có một Chúa. Ngay cả một số linh mục bị người đời phẩm bình còn hằn học phẩm bình lại người dời, nữa là con.

– Bị bắt nạt, hẳn Chúa buồn lắm, bố nhỉ?

– Tuổi thơ của Chúa buồn như tuổi thơ Việt Nam. Chúa không muốn tuổi thơ buồn bã. Chúa muốn tuổi thơ hồn nhiên, sung sướng. Ngày sinh của Chúa đã là ngày vui của trẻ con. Và người vâng lệnh Chúa đem niềm vui đến cho trẻ con trong ngày Giáng Sinh là ông già Nô-en.

– Ông già Nô-en bao nhiêu tuổi?

– Một tuổi.

– Bố kỳ quá, ông già mà một tuổi!

– Một tuổi vui.

– Bố ơi!

– Ơi…

– Có phải Chúa ở khắp mọi nơi, Chúa thương hết mọi người?

– Ừ, Chúa ở khắp mọi nơi nhưng Chúa chỉ thương người thành thật, nghèo khổ. Chúa ghét những người giàu sang.

– Sao bố biết?

– Cu Tý thấy lỗ kim khâu áo rồi chứ?

– Dạ.

– Cu Tý thấy con lạc đà chưa?

– Ở tivi, bố ạ! Nó to gồ ghề.

– À, Chúa nói, con lạc đà có thể chui qua cái lỗ kim (vì nó hiền lành, thành thật, chịu khó làm việc) nhưng bọn nhà giầu thì khó lên thiên đường (vì tham ăn diện và lo cách bóc lột nhà nghèo)

– Bố tin Chúa ở khắp mọi nơi không?

– Con tin không?

-Tin.

– Vậy bố tin con.

– Chúa đang ở trên đầu con, Chúa đã nghe hết chuyện bố kể về Chúa cho con nghe, bố hén?

– Ừ.

– Chúa sẽ thương con.

– Cu Tý sẽ lên Thiên Đường.

Câu chuyện về Chúa của bố con cu Tý khác hẳn những câu chuyện về Chúa của các linh mục. Và không giống kinh sách. Điều ấy, cu Tý chẳng cần hiểu. Cu Tý chỉ biết Chúa là chúa tể của muôn loài, muôn vật. Chúa đủ quyền uy, phép tích. Chúa ở khắp mọi nơi. Chúa thương người nghèo và không ghét người giầu. Chúa thương nhất trẻ con. Thuở thơ ấu, Chúa nghèo hèn, cô đơn. Chúa ra đời trong máng lừa, khóc chào đời trên cỏ khô. Chúa thương người nghèo nên cu Tý thương người nghèo. Cu Tý theo mẹ đi lễ ở nhà thời thường bỏ vào hộp tiền Cứu giúp người nghèo mười đồng. Mẹ cu Tý ngoại đạo. Đến nhà thờ nào cũng dâng hoa cung kính Đức Mẹ và xin đủ ân huệ. Cu Tý thì không xin gì. Chỉ mong được lên Thiên Đường.

Đó là những năm tháng học lớp hai, lớp ba, lớp tư. Năm nay, cu Tý học lớp năm. Vẫn bé nhỏ loắt choắt, khờ khạo và có vẻ…nghệ sĩ. Vì có vẻ nghệ sĩ, thành thử, tâm hồn thường đi đá cầu, đá dế, đá cá, quên lời mẹ dặn, bị đánh đòn hoài. Cu Tý bị đánh đòn hay kêu cứu bố thảm thiết lắm. Nhắc lại, năm nay, cu Tý học lớp năm, đứng hạng bình liên tiếp bốn tháng. Trường của cu Tý tổ chức cuộc thi làm máng cỏ. Sư huynh giám học bảo máng cỏ nào đẹp nhất sẽ được phần thưởng và máng cỏ được bầy trong tủ kính ở văn phòng nhà trường. Cu Tý dự cuộc thi liền. Dự thi với niềm tin trúng giải một cách ngây thơ và hy vọng nhìn máng cỏ của mình bầy trong tủ kính và các Sư huynh khen giỏi và Chúa mỉm cười trìu mến.

Mê Chúa vô cùng nhưng, buổi tối, khi vào giường ngủ, cu Tý quên cầu nguyện. Có lẽ, cu Tý mệt với bài vở. Trường Lasan Taberd bắt trẻ con học thật nhiều.Tiểu học học buổi chiều, đến trường lúc hai giờ trưa. Tối về thường làm thêm, ít nhất, hai bài toán. Nhiều hôm, cu Tý loay hoay với bài làm ở nhà tới mười một giờ đêm. Nên vào giường, cu Tý lăn ra ngủ.

Hai đứa em của cu Tý chăm chỉ cầu nguyện hơn cả trẻ con có đạo. Con Ki, thằng Đốm học trường các Nữ tu Công Giáo. Con Ki cầu nguyện Chúa giúp mẹ ngủ được, hết bệnh, hết càu nhàu. Thằng Đốm nghiêng tình thương về bố, cầu nguyện Chúa giúp bố…đánh bài “ăn” và muỗi đừng đốt chân cu Đốm vì cu Đốm sợ chân có sẹo.

Miền Nam không có mùa đông. Nhưng tuyết đang rơi trong tâm hồn cu Tý. Hễ hai em cầu nguyện trước giờ ngủ, cu Tý vội bỏ bài vở, vô cầu nguyện với hai em Và nó cầu Chúa giúp nó làm cái máng cỏ đẹp nhất. Cu Tý đã nhớ cầu nguyện. Vì cái máng cỏ.

Mỗi ngày, bố cho cu Tý hai chục uống nước. Cu Tý uống chai xá-xị mất mười lăm đồng. Từ hôm “ghi tên dự thi” làm máng cỏ, cu Tý nhịn uống. Cu Tý để dành tiền mua “vật liệu kiến trúc” làm cái máng cỏ đầu tiên trong đời cu Tý. Trước hết là những tấm hình in rô-nê-ô về sự tích Giáng Sinh bán ở nhà sách trong trường. Cu Tý “thanh toán” bài vở rất nhanh để loay hoay tô mầu lên hình Chúa và các thánh. Cu Tý hỏi bố cách tô mầu. Bố dốt về mầu sắc. Cu Tý hỏi mẹ. Cu Tý có cái tật đáng thét ghê đi. Là làm hỏng cái gì thì ngồi khóc. Cu Tý tô màu lem nhem, tẩy xoá không được, ngồi khóc. Cu Tý cắt hình bị lẹm, ngồi khóc. Y như cu Tý làm bài, học bài. Bố cu Tý hỏi han rõ chuyện, phải an ủi:

– Con làm đi làm lại nhiều lần mới đẹp. Giải thưởng thường về tay những người kiên nhẫn. Nước chảy đá mòn, cu Tý ạ!

Cu Tý lau nước mắt. Hôm sau mua về một xấp hình. Cu Tý ngỏ ý nhờ bố mẹ tô mầu giúp. Bố nói:

– Bố tô cũng được và sẽ đẹp nhưng con sẽ bớt vinh dự nếu máng cỏ của con trúng giải nhất. Hãy tự con làm một máng cỏ đẹp nhất như tự bố, bố đã làm lấy cuộc đời bố.

– Chúa có giúp con không?

– Con cứ giúp con trước đã, Chúa sẽ giúp sau.

Cu Tý học lớp năm, sắp lên trung học rồi, nên hiểu lời bố. Cu Tý không nhờ vả bố mẹ nữa. Cu Tý thức khuya tô mầu hình Chúa và các vị vua tới từ phương Đông. Hỏng. Xé bỏ. Khóc. Nín. Tô hình mới. Cuối cùng, cu Tý đã có những tấm hình có chân dán, tô mầu thật đẹp, cắt thật hay, cần thiết cho sự trang trí bên trong máng cỏ. Cu Tý hài lòng. Cu Tý cười nói huyên thuyên. Để đền ơn hai em không phá nghịch, cu Tý mua xí muội tặng thằng Đốm và đậu phụng da cá tặng con Ki. Đã đến lúc cu Tý lo cái nền máng cỏ. Cu Tý nhờ bố bắc thang leo lên gác xép kiếm miếng gỗ mỏng. Cu Tý lục lọi tung cả gác xép. Bị mẹ cho ăn vài roi. Mông cu Tý nổi hình con lươn đỏ. Bố vắng nhà, không “can thiệp” kịp. Cu Tý dấu chuyện ăn đòn. Chờ bố về, cu Tý tán bố:

– Bố ạ, nhà mình chẳng có miếng gỗ mỏng nào. Đằng sau cái khung ảnh của con là miếng các-tông dày cộm, con lén mẹ gỡ ra làm cái nền máng cỏ được không hở, bố?

– Rồi lấy gì thay thế?

– Dự thi xong con đem về, gỡ ra, lắp vô như cũ.

– Con sẽ trúng giải nhất mà.

Cu Tý ngây người ra giây lát. Bố xoa đầu cu Tý:

– Thì gỡ đi. Bố nhận tội giùm con.

Cu Tý cười:

– Con chịu nổi năm roi, bố ạ!

Cu Tý tháo miếng các-tông sau khung ảnh chụp cu Tý đứng ở bãi biển Vũng Tầu, làm cái nền máng cỏ. Cu Tý cuốc bộ lên Tân Định mua giấy bạc làm hang đá, mua cỏ nhân tạo làm cỏ máng lừa nơi hang Bê-lem. Cu Tý mua cả cây “sa panh” nhỏ xíu lốm đốm tuyết trắng. Cu Tý “sáng tác” thêm cái cột trên nóc hang đá và cột thêm nhiều cành để máng sao và các thiên thần do cu Tý vẽ và tô mầu. Bố cu Tý ngạc nhiên:

– Hang đá và máng cỏ của con lạ thật.

Cu Tý nói:

– Con làm theo bài hát, bố ơi! “Nghe trên không trung, tiếng hát thiên thần vang lừng”…

Bố khen máng cỏ đẹp. Mẹ không có ý kiến. Con Ki chê dở ẹ. Thằng Đốm bảo máng cỏ sẽ chiếm giải bét ăn bánh tét. Cu Tý buồn lắm. Khi cu Tý bảo mẹ:

– Con sẽ chiếm giải nhất, mẹ ạ!

Mẹ xua tay:

– Con sẽ chả được cái giải gì đâu.

Cu Tý càng buồn hơn. Và càng buồn thì buổi tối cu Tý cầu Chúa càng lâu hơn. Cu Tý tin tưởng máng cỏ của cu Tý sẽ nhất. Bố đã nói lời Chúa dạy với cu Tý:”Kẻ nào có niềm tin bằng hạt cát sẽ di chuyển được trái núi từ chỗ này qua chỗ khác”. Cu Tý có niềm tin to bằng cái máng cỏ của cu Tý.

Trước ngày đem máng cỏ nộp Sư huynh giám học, cu Tý hỏi ý kiến bố:

– Bố nói thật đi, máng cỏ của con xấu lắm phải không bố?

Bố gật đầu:

– Máng cỏ của con không đẹp.

– Con thôi dự thi nhé?

– Con nên đem dự thi. Bố có thể nhờ thợ làm hay đi đặt cho con một cái máng cỏ thật đẹp, thật đắt tiền, thật lộng lẫy; bố cũng có thể làm giúp con chiếm giải. Nhưng bố đã nói với con về cuộc đời ấu thơ của Chúa. Chúa đâu có ra đời ở chỗ giầu sang lộng lẫy. Mà Chúa ra đời ở chỗ thấp hèn, ở cái máng cỏ đơn sơ hơn cái máng cỏ của con. Cu Tý, nhà mình không theo đạo Công giáo nhưng mẹ con và các em đều thờ phụng Chúa. Và con đã làm cái máng cỏ đúng ý Chúa nhất. Con đã làm cái máng cỏ bằng tấm lòng của con, bằng cả sự… chịu đòn vọt. Con đã học giáo lý, đã biết Chúa ở khắp mọi nơi. Chúa đã ở nhà ta, đang ở nhà ta. Chúa đã nghe bố con mình nói về Chúa, đã theo dõi con làm cái máng cỏ kỷ niệm sinh nhật Chúa, đã thấy con khóc khi tô mầu hình Chúa, đã thấy con cười khi cắt hình Chúa, đã thấy con bị đòn đau vì tâm hồn con để hết vào cái máng cỏ. Cuối cùng, Chúa thấy một điều làm Chúa sung sướng là, đứa trẻ ngoại đạo làm cái máng cỏ đơn sơ tặng Chúa, đồng thời, nó biết làm sáng danh Chúa. Và bố tin chắc cái máng cỏ của con sẽ chiếm giải nhất. Chúa phát giải cho con.

Cu Tý mở tròn mắt, há hốc miệng nghe bố nó. Cu Tý ngồi bất động. Tâm hồn cu Tý bay lên trời cùng với chiếc máng cỏ. Tâm hồn cu Tý gặp thiên thần. Và các thiên thân dẫn cu Tý mang quà sinh nhật dâng lên Chúa. Chúa xúc động. Chúa khóc… “

Truyện đến đây là hết. Bố viết thêm một đoạn in chữ nghiêng.

Cu Tý yêu dấu,

Cu Tý chắc không biết gì về tôi. Trước khi nghe cu Tý làm cái máng cỏ dự thi,tôi buồn bã lắm.. Nghe xong chuyện cu Tý làm cái máng cỏ dự thi, tôi hết buồn. Tôi rất tiếc đã viết truyện này quá dở. Dở hơn cái máng cỏ của cu Tý. Tôi tin như bố cu Tý tin rằng cu Tý sẽ chiếm giải nhất của Chúa. Bởi vì, nhân loại chỉ còn một mình cu Tý biết chịu khổ và niềm tin thánh thiện để làm Chúa hài lòng. Tôi không biết rõ khi bố con cu Tý nói chuyện về Chúa và cái máng cỏ của cu Tý, Chúa có mặt ở nhà cu Tý và cho nghe thấy bố con cu Tý nói gì không . Nhưng tôi, tôi đã nói rồi, tôi có mặt và nghe hết chuyện. Vậy nếu cu Tý không trúng giải thì hãy coi cái truyện ngắn quá dở của tôi như giải thưởng dành tặng riêng cu Tý. Tôi hy vọng, tới một tuổi nào, cu Tý sẽ hiểu tôi hơn. Chúc anh em cu Tý vui vẻ trong mùa Giáng Sinh.

Truyện ngắn Máng cỏ của cu Tý gây chấn động…tại gia! Con Ki buồn bã ra mặt. Vì bố không viết chút xíu gì về nó cả. Bố không cho con Ki gặp Chuá. Nó ước ao gặp Chúa. Nếu nó được gặp Chúa, nó sẽ xin Chúa vài điều. Ở nhà, chỉ có con Ki biết “thưởng ngoạn” văn chương của bố. Nó tin chắc truyện của bố hoàn toàn sự thật. Với con Ki, hễ truyện nào có Chúa, truyện ấy không bịa đặt. Bởi Chúa cấm bịa đặt. Ai bịa đặt là xúc phạm Chúa, là hết mong lên Thiên Đàng. Nó “quay” bố tơi bời cái đoạn chữ in nghiêng.

– Bố, Chúa không phát giải cho anh Tý. Máng cỏ của anh Tý… đem về!

– Ai biết Chúa phát giải cho anh Tý? Chẳng ai biết, trừ bố, con ạ! Nếu anh Tý trúng giải ở trường là bố chê anh. Nhưng Chúa thương anh Tý, Chúa đã phát giải.

– Con không hiểu bố nói.

– Lớn khôn con sẽ hiểu. Tới một tuổi nào, con sẽ hiểu.

– Bố giảng trước đi.

– Được. Nghe đây, con gái: Chúa ở tâm hồn thương yêu của chúng ta. Khi bố yêu con là Chúa yêu con. Bố phát giải cho anh Tý là Chúa phát giải cho anh Tý. Không có giải thưởng nào cao quý, linh thiêng bằng tình thương của bố trao tặng con. Bố đã thức khuya viết truyện tặng anh Tý như anh Tý hì hục làm máng cỏ tặng Chúa. Lòng bố trải khắp truyện. Lòng anh Tý trùm kín máng cỏ…

Bố ngừng lại:

– Con hiểu chứ?

Con Ki ngơ ngác:

– Khó quá.

Bố nói:

– Vậy đừng hiểu vội.

Con Ki nhăn nhó:

– Mà con ức.

– Con ức chi?

– Bố “cho” Chúa thương anh Tý nhiều ghê.

Bố xoa cằm, khoan khoái:

– Con đã hiểu rồi, Ki ạ!

Ki mở to đôi mắt tròn, đôi mắt đã tạo cho “hoạ sĩ” Tuổi Ngọc nguồn cảm hứng vô tận:

– Con hiểu rồi à, bố?

– Ừa.

– Con hiểu gì đâu?

– Con hiểu rằng bố “cho” Chúa thương anh Tý nhiều ghê. Có nghĩa là chỉ bố mẹ mới cho con những gì quý nhất đời. Ngoài bố mẹ, không ai có để cho các con . Riêng những đứa con mà bố mẹ chúng nó viết văn, bố mẹ chúng nó thừa sức dẫn chúng nó lên Thiên đàng, cho chúng nó làm vua chúa, cho chúng nó kho tàng vĩ đại, phong chúng nó ngôi vị thánh thần.

Con Ki lại ngơ ngác:

– Con chả hiểu bố nói gì cả.

Bố cười:

– Thế thì con quên chuyện của bố đi.

– Nhưng con muốn bố viết truyện tặng con.

– Giáng Sinh sang năm nhé!

– Dạ.

Bố ly kỳ lắm. Tôi thường nói vơí mẹ về sự ly kỳ của bố. Mẹ không có ý kiến. Bố diễu cợt đủ mọi thứ, kể cả ông Thần Tài thân mến. Nhưng bố đã thật thiết tha nói chuyện cùng các con về Chúa, Phật, quê nội, quê ngoại, lịch sử và anh hùng dân tộc. Bố viết truyện Giáng Sinh tuyệt cú mèo, chấp bất cứ “nhà văn công giáo” nào ở Việt Nam. Tôi yêu cầu bố viết truyện Đản Sinh, bố bảo không viết nổi vì không ai dẫn bố tới Phật. Bố rất chân thành. Bọn nhãi học trường đạo, tối ngày nhắc nhở Chúa, cầu nguyện Chúa. Và tự nhiên, chúng dẫn bố tới Chúa. Bố mê Chúa nhờ ảnh hưởng vợ con.

Người chồng đóng vai chủ gia đình. Thật ra, ông ấy chẳng có quyền uy gì. Ông bị vợ con chi phối hết. Ông ta là nô lệ của gia đình ông , là con ngựa già kéo chí thú kéo chiếc xe, dẫn con cái ông ta tới miền tương lai hoa ngàn cỏ nội. Người bố tình nguyện che mắt như con ngựa kéo xe thổ mộ, không nhìn bên phải đường thơ mộng, không nhìn bên trái đường phồn hoa, chỉ nhìn thẳng đường thương yêu và bổn phận. Con ngựa già quên thân mình. Con ngựa già không biết đau móng sút. Người bố quên đời sống mình. Người bố đạp lên chông gai, phiền muộn. Ngày mai êm đềm của con ông ta từ hôm nay leo dốc đời chênh vênh. Mồ hôi sẽ là nụ cười. Nước mắt sẽ là tình ái. Một bông hồng nào cho người bố? Hiếm như mưa trong sa mạc. Những bông hồng chỉ dành cho người mẹ. Hình như, bông hồng nở đẹp nhờ nước mắt. Mà người bố không biết khóc. Người bố cười khi sắp khóc. Núi Thái hùng vĩ, la liệt những núi Thái có niềm im lặng vĩnh cửu. Sữa nguồn chảy ra với nhạc điệu thiết tha. Và sữa nguồn chảy vào tác phẩm văn chương xối xả. Phải có một bông hồng cho những người bố. Tôi muốn viết văn quá. Tôi muốn hoàn thành một tác phẩm ca ngợi người bố. Tôi muốn bắt chước thi sĩ Hồ Dzếnh, “nạm vàng” hai chữ “hy sinh” của người bố như ông đã “nạm vàng” hai chữ hy sinh” cho “hồn cô gái Việt tươi”.

Thằng Đốm rất hài lòng món quà Giáng Sinh tặng cô. Năm nay cu Tý không làm máng cỏ dự thi. Nó cũng không nghĩ tới quà Giáng Sinh tặng thầy cô như năm ngoái, hồi còn ở tiểu học. Hình ảnh ông già Nô-en mỗi ngày mỗi phôi pha theo sự lớn khôn của cu Tý. Nó đã nhún chân, xoè cánh đủ bay những đoạn ngắn để hồn đào đậu trên cành cây xa cái tổ của nó một chút. Cu Tý đã hiểu tại sao cảnh sát vây bắt ổ nhện và, đôi khi, nó bần thần vì nỗi buồn nào đó của bố.

Con Ki cũng chẳng ham gạ bố mua quà Giáng Sinh tặng cô. Nó vẽ thường thôi, nhưng “can” nghề lắm. Con Ki hì hục mấy ngày liền, tìm một kiểu Thiệp Giáng Sinh lạ nhất, “phóng tác” gửi cô. Nó không vẽ Chúa. Nó không vẽ ông già Nô-en. Nó vẽ Đức Mẹ mặc áo dài Việt Nam . Đức Mẹ búi tóc và bồng em bé. Ki viết chữ giữa ngực Đức Mẹ và chữ Con giữa ngực em bé. Bên trong, con Ki biểu diễn văn chương:”Thưa Cô, Giáng Sinh con chúc Cô bình yên và quý quyến hạnh phúc”. Ở nhà chỉ một mình con Ki giỏi luận quốc văn. Nhờ nó đọc truyện nhi đồng.

Bố chọn truyện cho Ki. Những truyện cổ tích của Perreault, Grimm dịch sang tiếng Việt đầm đìa lỗi chính tả. Bố phải sửa sạch lỗi, đọc kỹ rồi dặt những câu hỏi để khi đọc xong, Ki trả lời và hiểu hết truyện. “Địch thủ” môn luận văn trong lớp của Ki là nhỏ Tố Quyên. Luận thi hàng tháng, Tố Quyên tám rưỡi, Ki tám. Tố Quyên chín, Ki tám rưỡi. Một lần, nhỏ Tố Quyên đau hôm thi, Ki đương nhiên chiếm chức vô địch . Một lần nữa, Tố Quyên chín rưỡi, Ki cũng chín rưỡi. Đó là bài tả cơn mưa. Con Ki khoái tởn, nó ăn thên một chén cơm. Chả bù cu Tý, Việt văn đứng thứ năm mươi.

Con Ki đã chê anh:

– Anh Tý làm luận không nháp.

Cu Tý tỉnh bơ;

– Bố viết văn đâu cần nháp. Mày nghèo ý tưởng nên mới phải nháp. Ý tưởng tao tràn trề, tao viết phăng phăng.

Con Ki bĩu môi:

– Tàng hoài.

Cu Tý lỉnh luôn. Sợ đứng đấu lý thêm, bị con Ki tiết lộ tội “đạo văn”. Cu Tý đã “thuổng” nguyên văn câu “Hãy gửi lại đây tất cả tình cảm chân thành các bạn nhé” ở trang đầu cuốn Lưu bút của con Ki. Nó xài “áng văn” đó, trịnh trọng chép vào trang nhất Lưu bút của mình. Con Ki khám phá ra. Nó đưa cu Tý tới …chánh án bố. Bố không thể xử nổi. Bị cáo cu Tý rời toà, dơ nắm đấm doạ nguyên cáo con Ki. Nguyên cáo trách ông chánh án:

– Bố bênh anh.

– Đâu có. Con đã kết tội anh “cóp pi” rồi. Bận sau đừng dùng tiếng đó, con ạ!

– Anh “cóp pi” mà.

– Con bảo anh bắt chước co là anh đủ ngượng chán. Ồ, được anh bắt chước, con nên hãnh diện chứ!

– Con không thích anh bắt chước. Con muốn anh làm lấy cơ.

– Yên chí, anh sẽ làm lấy.

Bố cầm tấm Thiệp Giáng Sinh của con Ki, khen nhặng và đưa cho tôi. Bố nói:

– Đêm nay bố sẽ viết truyện tặng con.

– Bố có đăng báo không?

– Có.

– Bố viết cái gì?

– Truyện của con.

– Tựa đề sao?

Tấm thiệp Giáng Sinh của con Ki. À, con sẽ đem biếu Sœur Joséphine số báo đăng truyện của bố nhé! Sœur sẽ ngạc nhiên lắm đấy, con ạ! Sœur sẽ hiểu có một thứ tình không cần thiết phải bộc lộ. Đó là tình thầy trò, tình cha con, anh em… Tình ấy thường gói kín. Và chỉ cởi mở trong yên lặng.

Tôi nói:

– Bố đang diễn thuyết ở đâu vậy, bố?

Bố lè lưỡi:

– Ờ nhỉ! Con Ki mới lớp ba.

Bố quay về phía tôi:

– Còn Nhi, Nhi vẫn nhớ một ngọn sóng ngoài khơi Vũng Tầu chứ? Nhi bộc lộ nỗi nhớ ấy với ai?

Tôi đáp:

– Với bóng đêm, trong những giấc mơ hồng, bố ạ! Có lẽ, Giáng Sinh này con sẽ dự Thánh lễ nửa đêm.

Bố sửa nhẹ:

– Thánh lễ trước giờ giới nghiêm

– Dạ.

– Nhi theo Chúa?

– Con leo lên niềm tin của mẹ và các em. Như bố vậy.

– Nhi cầu xin Chúa điều chi?

– Y hệt cô bé đi chơi chùa Hương của thi sĩ Nguyễn Nhược Pháp. Có thể, lúc cầu nguyện, con sẽ đổi ý.

Bố giữ đúng lời hứa. Đùng ngày hai mươi bố, tuần báo Thiếu Niên ấn hành số đặc biệt, đăng truyện Tấm thiệp Giáng Sinh của con Ki. Con Ki ôm tờ báo, đọc hoài hủy, đọc muốn thuộc lòng. Bố cừ ghê, bố cho nó nói chuyện với các thiên thần. Thằng Đốm nôn nao, bắt bố viết truyện thằng Vũ để Đốm nhờ thiên thần sai con phượng hoàng tới cây khế cõng Đốm lên trời gặp Vũ.

Giáng Sinh của những người ngoại đạo thật nồng nhiệt. Nếu Chúa nhiều phép tích như Thánh Kinh ghi chép, Chúa phải ban cho gia đình này một phép tích duy nhất. Là, giúp họ sống vui vẻ, hạnh phúc đời đời kiếp kiếp. Tôi sẽ xin Chúa phép tích ấy. Tôi quên tôi như bố quên bố. Mọi người thân yêu đều vì nhau mà quên mình. Tôi không xin Chúa điều gì cho tôi cả. Tôi muốn Chúa giáng ân sủng xuống bố. Ân sủng đó: Được tận mắt nhìn cu Tý, con Ki, thằng Đốm ôm đàn đứng giữa cuộc đời hát vang những bài ca hạnh phúc. Ân sủng đó: Được thì thầm với mẹ những lời tỏ tình mà bố định giữ kín tới khi nhắm mắt.

– Bố.

– Gì.

– Chắc chắn bố quì bên cạnh mẹ tại giáo đường Thánh lễ nửa đêm Giáng Sinh này, bố nhé!

– Hơn cả thế.

– Là thế nào?

– Là bố sẽ nhờ một linh mục đỡ đầu, bố sẽ học giáo lý, sẽ xin rửa tội và trở thành một người tân tòng

– Chắc chắn?

– Trăm phần trăm. Khi đã là một tín đồ Thiên Chúa giáo, bố sẽ xin bổ túc Mười điều giới răn: Cãi nhau với vợ, bỏ nhà ra đi để các con khổ sở là một trọng tội.

Bố xoa tay:

– Nhưng được tự do đùa bởn mông xừ Thần Tài.

Tôi nói:

– Bố sắp diễu.

Bố lặng thinh. Đôi mắt đăm chiêu ngước nhìn tượng Đức Mẹ trong lồng kính trên nóc tủ. Tôi nhủ thầm: Giá bố thật tâm theo một tôn giáo nào nhỉ? Thiên Chúa giáo thì nhất. Mẹ sẽ sung sướng vô cùng.

—-> 12
<—- 10

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s