THƯ TÌNH TRÊN CÁT

-4-

BIỂN CHIÊM BAO. BIỂN THẦN THOẠI. Biển bốc khói mờ ảo. Không phải khói sóng đâu. Khói tình biển đó. Biển có linh hồn nên biển có đôi mắt ướt mộng. Và khói tình đang vướng đầy mắt biển, lan tỏa mênh mông, vô tận. Một mình tôi đứng trên bãi sớm ngẩn ngơ nhìn cái mênh mông, vô tận đó. Biển sớm của riêng tôi. Chẳng bao giờ tôi là con ốc bơ vơ nằm trên cát. Mà là một tín đồ hết lòng ngưỡng mộ biển, đến đây nghe bài giảng của biển về tình yêu và mộng tưởng. Tôi ngồi bó gối nhìn sóng biển đuổi nhau trên bãi. Lớp sóng này chưa kịp rút, lớp sóng nọ đã ùa lên. Sóng đùa cợt nhau. Sóng âu yếm nhau. Sóng ve vuốt nhau. Sóng êm ru như tiếng nói tỏ tình. Rồi cuộc tỏ tình của sóng làm thành những đường sóng gợn xiên xiên trên cát mịn. Tôi say mê theo rõi sóng yêu nhau, hôn nhau. Ngoài xa, biển vẫn thiếp ngủ dưới trời khói tình. Khói ấp biển trẻ trung muôn thuở. Khói giữ hồn nhiên của biển lại. Biển sớm là cô gái đồng trinh. Là công chúa cấm cung. Và ta không rõ mầu của nước biển. Phải đợi nắng cuốn tấm màn sương bắt đầu một chuyện tình đẹp, nước biển mới lên mầu. Cuộc tình càng nồng nàn, mầu xanh càng tuyệt diệu. Đó là lúc nắng gay gắt. Biển đổi mầu với nắng, vì nắng. Tình yêu nào chẳng buồn. Khi nắng dịu và mặt trời lặn sâu ở một góc đại dương, biển sầu đau rồi biển tương tư nắng suốt đêm. Đừng vẽ một mầu xanh cho biển. Đừng viết biển mầu xanh. Biển muôn mầu. Nhưng chỉ có một mầu huyền diệu nhất là mầu biển hôn nắng hạ.

Nha Trang, biển Nha Trang, người con gái xa lạ tên là Kiều Nhị đã tỏ một chút lòng ngưỡng mộ biển Nha Trang. Chút lòng ngưỡng mộ ví như lời nguyện cầu: Tôi nhỏ bé, mềm yếu và mơ mộng. Xin cho tôi no mộng mơ, xin đừng bắt tôi buồn… Tôi là Kiều Nhị, làm ơn ghi nhớ tên tôi.

Tôi đứng dậy, bước xuống thấp hơn. Chân tôi gặp nước biển. Sóng sớm chào đón tôi. Cảm giác êm ái khiến tôi tưởng bàn chân tôi vừa đụng viên ngọc trai mơ ước. Như đã mong muốn, một tay xách dép, một tay xăn quần, tôi thả dài theo bãi cát mịn. Sóng giành nhau hôn chân tôi. Đủ rồi nhé, cho tôi tạm biệt. Bây giờ, những bước chân tôi dẫm lên cát ngậm đầy nước. Tôi ngó đằng sau. Chẳng còn dấu chân nào. Sóng đã mang dấu chân tôi ra khơi. Dấu chân tôi chìm vào biển giống những kỷ niệm chìm vào dĩ vãng. Biển chiêm bao hay tôi chiêm bao ?

– Kiều Nhị!

Tôi ngoảnh lại. Hoài cách tôi không bao xa. Anh bước nhanh. Chúng tôi gần nhau.

– Cô ra bãi sớm quá.

Tôi hỏi :

– Có sớm hơn anh ?

Hoài lắc đầu:

– Muộn hơn tôi. Cô chỉ là người con gái ra bãi biển Nha Trang sớm nhất. Còn tôi, tôi là…

Tôi nói:

– … Là người con trai ra bãi biển Nha Trang sớm nhất.

Hoài cười :

– Tôi là người đàn ông.

– Anh lại kiêu ngạo rồi.

– Cô bảo tôi duy trì sự kiêu ngạo mà… À, tôi ra bãi sớm hơn cô, tôi đã viết xong một bài thơ trên cát. Tôi nghĩ thế nào cô cũng giữ lời hứa vì cô bướng bỉnh và… kiêu ngạo. Tôi ngồi nấp dưới một gốc dừa đợi cô.

– Đó là nội dung bài thơ ?

– Có lẽ.

– Tại sao chỉ có lẽ ?

– Vì bài thơ tôi quên rồi. Sóng biển ái mộ thơ tôi, cuốn trôi mất hút. Tôi chắc thơ tôi sẽ lênh đênh trên biển cả. Cô Kiều Nhị…

– Dạ.

– Tôi có kiêu ngạo không ?

– Anh rất kiêu ngạo.

– Cô thấy biển sớm có gì lạ ?

– Nhiều điều, tôi sợ những điều tôi vừa thấy sẽ khác anh, anh Hoài ạ !

– Thí dụ một điều ?

– Làm sao nói được ? Biển khó hiểu. Bây giờ ta hiểu biển một cách, lát nữa, nắng lên, ta hiểu biển một cách. Biển thay mầu theo nắng. Biển khó hiểu như…

– Tình yêu ?

Tôi không trả lời Hoài. Có nghĩa là tôi đồng ý với Hoài. Không ai mời ai, chúng tôi cùng bước và bước song song bên nhau. Nếu tôi được đứng trên cao nhìn xuống bãi cát thì hình ảnh hai người vừa quen nhau đi sát nhau dưới bãi vắng của biển sớm phải là một hình ảnh tuyệt vời. Thường ta chẳng thể nhìn rõ cái đẹp tuyệt vời. Nên ta mới tưởng tượng.

– Cô Nhị…

– Dạ.

– Cô còn nhớ một định lý hình học về đường thẳng.

– «Hai đường thẳng song song không gặp nhau ở một điểm nào».

– Hai người đi song song ?

– Gặp nhau trên bãi cát một sớm tinh mơ.

– Ý nghĩ của họ ?

– Anh trả lời giùm đi !

– Tôi chịu.

– Vậy hãy làm thơ trên cát nhờ sóng cuốn ra khơi hỏi biển.

– Vâng, tôi sẽ nghe lời cô. Nhưng, hình như, hai người đi song song gặp nhau trên bãi cát sớm tinh mơ đã nghĩ về nhau rất đẹp.

– Tôi mong thế.

Chúng tôi vẫn bước đều. Lúc này, Phượng đang ngủ, Vinh đang ngủ, mọi người đang ngủ, cả thành phố đang ngủ. Ngủ ngon. Ngủ ngoan. Nếu Vinh đã thức, hắn ta đang phác họa chương trình ở bãi biển Đại Lãnh. Nếu Phượng đã thức, con nhỏ đang tìm chữ nghĩa tàn tệ để công kích ông chú trí thức khi gặp gỡ. Sau đó, nó nghĩ tới bữa ăn điểm tâm ở nhà hàng Fregate. Tôi đã chán nhà hàng này. Bơ sữa không hợp với tôi. Tôi thèm ăn phở, ăn hủ tíu, dù mới ăn cơm tây vài bữa. Tôi không hiểu Hoài đương vẽ trong đầu anh những dấu hỏi gì. Anh đi bên tôi, quá im lặng đến nỗi tôi có thể nghe, cùng một lượt, tiếng đùa cợt của sóng sớm mai và bước chân trên cát.

– Cô Nhị…

– Dạ.

Chúng ta dừng chân chỗ này, ngắm biển được không ?

– Được chứ.

Chúng tôi dừng bước. Tôi chia cho Hoài một chiếc dép. Anh nhận lấy và trịnh trọng đặt trên mặt cát làm chiếc ghế nhỏ. Làm một chỗ ngồi. Chúng tôi ngồi cạnh nhau. Rất gần nhau. Và hướng ra biển thần thoại mờ mờ khói sóng.

– Cô Nhị…

– Dạ.

– Tôi muốn nhìn cô cười!

Tôi cười ngay, không phải đáp sự yêu cầu của Hoài, mà buồn cười vì sự mong muốn của anh. Hoài khẽ đưa đẩy bàn tay:

– Thôi, cô đừng cười nữa. Tôi đã nhìn thấy cô cười rồi. Cô chỉ có một đồng tiền bên má trái, rồi làm sao cô chia cho tôi ?

Tôi nói:

– Tôi sẽ cho anh cả đồng tiền khi anh cần.

Hoài, bất thần, nắm lấy cổ tay tôi :

– Thật không, Kiều Nhị ?

Lần đầu tiên tôi được một người con trai nắm tay. Tôi rung động tột độ. Tim tôi bốc khói , như biển đang bốc khói. Những giòng máu rộn rã đổ về tim như những đợt sóng đang xô nhau lên bãi cát mịn màng. Tôi run run. Tôi cảm giác mình vừa trúng gió, thứ gió kỳ ảo làm tôi nửa tỉnh nửa mê. Tôi chớp mắt mau và ở đuôi hai con mắt, dường như, đã đọng hai giọt lệ. Hai giọt sương sớm đọng trên một chiếc lá đầu xuân. Tôi bồi hồi. Hoài không biết tôi đương say khói sóng và đương nghe biển dạy lời yêu. Anh ngỡ tôi sắp trách móc anh nên buông tay khỏi tay tôi một cách luyến tiếc và thầm thì nói:

– Xin lỗi Kiều Nhị…

Tôi nhìn Hoài :

– Biển sớm của riêng anh ?

Hoài đáp:

– Biển sớm của riêng Kiều Nhị và tôi.

– Tại sao anh không nói: Biển sớm của riêng chúng ta ?

– Nếu…

– Nếu tôi bằng lòng ?

– Không, nếu Kiều Nhị cho phép.

Tôi lắc đằu:

– Anh lại hết kiêu ngạo rồi ?

Hoài rút điếu thuốc lá, ngậm trên môi:

– Nếu hai người kiêu ngạo ngồi bên nhau sẽ giống hai đường thẳng song song.

Hoài kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay, gỡ ra khỏi môi, nhìn thẳng vào đôi mắt tôi:

– Em có nghĩ như thế không, Kiều Nhị?

Tôi không trả lời câu hỏi âu yếm của Hoài. Mà nói :

– Anh đốt điếu thuốc đi.

– Để làm gì ?

– Để em thưởng thức một mùi hương và để, mai này, em sẽ tưởng nhớ một mùi hương, mùi hương tỏa lan và nhập vào khói biển.

Hoài lấy diêm châm thuốc. Anh phà khói thuốc đầu vào mặt tôi. Hương thuốc ngát thơm và làm ấm một cõi biển.

– Kiều Nhị…

– Em vẫn nghe anh đây, anh Hoài.

– Em thấy biển sớm tuyệt diệu chứ ?

– Bây giờ mới tuyệt diệu.

Hoài xích gần tôi hơn và quàng tay ôm vai tôi. Như chiêm bao của Phượng về tôi, nếu con nhỏ đang chiêm bao.

– Anh sẽ làm nhiều thơ tình vì em, cho em.

– Viết trên cát.

– Viết trên cát, chỉ viết trên cát.

– Làm sao em đọc ?

– Em ra bãi biển thật sớm, khi sóng chưa thức giấc.

– Vâng, em sẽ theo lời ,anh.

– Nhưng chưa phải ngày mai đâu.

– Tại sao ?

– Anh không giải nghĩa nổi. Em sẽ hiểu. Hình như, chuyện của chúng mình không giải nghĩa được, hoặc chỉ giải nghĩa bằng những sớm mai ở nơi này. Em biết tại sao anh yêu biển sớm ? Vì biển sớm đầy đặc khói sóng. Khói sóng hay khói sương, chẳng sao. Miễn là khói đó mãi mãi làm biển huyền bí, làm biển mơ hồ và mê hoặc anh. Đừng giải nghĩa do đâu biển sớm bị vây phủ bởi khói sóng. Chuyện của chúng mình là khói sóng, là biển sớm, là mơ hồ, là mê hoặc, là nỗi bí ẩn của ngàn đời…

Hoài nói. Không. Hoài đọc thơ, bài thơ chỉ một mình tôi được nghe, chỉ riêng trái tim tôi cảm thấm. Hoài là biển. Biển đang thuyết giảng một thứ đạo trên tất cả các thứ đạo, một thứ đạo đời đời kiếp kiếp chẳng hề phôi pha: Tình yêu. Ngồi đây, ngước nhìn trời cao, trông ra biển rộng, bốn bề mênh mông, dàn trải, tôi thấy rõ niềm ước mơ của tôi trong lớp sương thu lãng đãng của con đường học trò, dưới làn cát mịn màng của bãi biển Nha Trang. Quả thật biển đã mời yêu, biển đã gọi mộng. Biển Nha Trang. Chỉ là biển Nha Trang. Biển Nha Trang đã mời tôi yêu, đã gọi tôi mộng. Và sẽ giúp tôi đôi cánh để tôi bay trên con đường đi tìm sự tuyệt vời nằm giữa trái tim Nha Trang.

– Kiều Nhị…

– Dạ.

– Em có trách anh vội vàng ?

– Không, chúng ta chỉ có một thời tuổi trẻ, chỉ có một mùa xuân làm hoa bướm. Sau đó là tẻ nhạt, vô nghĩa. Anh nói, chuyện của chúng mình không giải nghĩa được, anh nói đúng. Chuyện của chúng mình là chuyện bất ngờ, chuyện mê hoặc. Em sẽ không sợ phải ân hận và, với anh, em không bao giờ toan tính. Yêu là không bao giờ toan tính.

Hoài buông tay khỏi vai tôi. Anh dắt tôi đứng dậy và dẫn tôi xuống gần nơi sóng đang hôn nhau. Hoài bảo :

– Viết tên em trên cát đi!

Tôi viết tên tôi. Trên cát. Trên cát mịn màng. Viết bằng một đầu ngón tay. Hoài lại đưa tôi về chỗ cũ. Hai chúng tôi lặng im. Hoài hút thuốc và tôi nhìn khói thuốc. Khói thuốc đẹp như khói biển sớm. Một lát, tưởng chừng lâu lắm, Hoài nỏi :

– Em xuống xem tên em còn không.

– Một mình em ?

– Một mình.

Tôi lần xuống. Nước rút thật mau. Tên tôi không còn. Sóng đã mang tên tôi trao cho biển. Và tôi tin rằng biển đang lẫm nhẫm: «Kiều Nhị, Kiều Nhị à, ta sẽ nhớ tên nó…» Lớp khói lên cao, dần dần tạm biệt biển. Biển sắp tỉnh chiêm bao. Biển sắp tan thần thoại. Tôi bước lên. Hoài hỏi :

– Tên em mất rồi, hả ?

– Vâng.

– Biển đã ghi tên em vào sổ. Ngày kia, biển sẽ nhớ tên em, sẽ gọi em về.

Hoài liệng mẫu thuốc lá :

– Biển sắp ồn ào, biển không còn của riêng chúng ta nữa. Anh đưa em về nhé !

Tôi nói :

– Em muốn về một mình như em đã tới đây một mình.

Hoài khẽ gật đầu :

– Cũng được, anh không đòi hỏi thêm. Yêu là không bao giờ toan tính, đã đành, yêu còn không bao giờ là đòi hỏi. Mai sớm, chúng ta sẽ gặp nhau.

Hoài nhặt đôi dép trao cho tôi. Tôi cầm lấy và nhìn anh, không chào câu tạm biệt. Khi lên tới đường, định quay lại, nhưng biết chắc Hoài đang trông theo, tôi mỉm cười, bước nhanh. Yêu là nhìn về phía trước mặt, yêu không bao giờ là nhìn lại. Đúng thế chứ, Hoài ? Biển sớm mai sẽ đẹp hơn biển sớm nay. Phía trước mặt ở ngày mai.

o O o

Chỉ một chị Hai biết tôi đi, tôi về. Chị không hỏi han gì. Tôi rất bằng lòng. Tôi muốn được lặng thinh thật lâu. Như đứa trẻ ngậm mãi viên kẹo và sợ hãi viên kẹo chóng tan. Tôi len lén lên gác và nhẹ nhàng – nhẹ nhàng cơ hồ chiếc lá rơi – mở cửa phòng. Và lại nhẹ nhàng khép cửa. Rồi nằm sấp trên giường, úp mặt xưống gối. Tôi thèm ngủ, ngủ một giấc vừa đủ tới khi nghe tiếng gõ cửa và tiếng cười nói hồn nhiên của Phượng. Nhưng không tài nào nhắm mắt nổi lấy vài giây. Mắt tôi vướng khói biển, khói thuốc (có lẽ, cả khói tình). Tôi uể oải đưa tay vặn nút máy thu thanh. Pat Boone đương hát bản nhạc đã chìm vào quên lãng cùng với tên tuổi chàng ta : Bản Remember you’re mine. Bản nhạc ấy, chỉ còn thích hợp với không gian thơ mộng này, chỉ còn đài Nha Trang lưu giữ cho người phương xa đến Nha Trang thưởng thức. When the stars start to shine. Just remember darling, remember you’re mine… Tôi tưởng chừng Hoài đang dặn dò mình. Khi nào những vì sao khởi sự lung linh ? Em không biết đâu. Tại sao em không biết. Bởi vì, nếu chúng ta đã có một cõi biển riêng, chúng ta phải có một cõi sao riêng. Anh lại cười. Vâng, anh cứ cười. Em sẽ bắt anh thôi cười : Khi em nhớ anh, nghĩ rằng em là của riêng anh, bấy giờ, những vì sao trong cõi sao của chúng mình lung linh. Tình yêu thắp sáng những vì sao. Những vì sao không thắp sáng tình yêu. Em muốn thế. Chắc anh cũng muốn thế. Vậy anh hãy hát. Chúng ta là của nhau khi khói sóng bao trùm biển cả. Khói sóng của riêng biển như em của riêng anh. Biển của riêng khói sóng như anh của riêng em. Khói sóng và biển cả trong một sớm tinh mơ, trong những sớm tinh mơ, trong thế giới mờ ảo, thần thoại. Pat Boone đã ngưng tiếng hát. Tôi tắt vội máy thu thanh, sợ bị nghe một bản nhạc mình ghét bỏ. Giá ở khung cảnh này, ở nỗi niềm này, được nghe Anh Ngọc hay Duy Trác diễn tả một khúc nhạc tình yêu của Phạm Duy hay của Trịnh Công Sơn thì thích thú hơn. Căn phòng chỉ còn tiếng máy lạnh chạy vù vù. Nhưng tôi đang chiêm bao. Tôi biết tôi đang chiêm bao. Đôi lúc, tôi quên chiêm bao, tưởng tượng Hoài vẫn đứng trên bãi biển nhìn cuộc chia ly giữa khói sóng và biển. Cuộc chia ly nào mà chả buồn.

– Nhị, Nhị, Nhị, Nhị…

Con nhỏ Phượng bắt đầu phá rối. Miệng gọi, tay nó gõ cửa loạn y hệt nó báo động chuyện nguy kịch.

– Mở cửa mau lên !

Tôi giả vờ chưa thức, Phượng gõ cửa mạnh thêm và réo tên tôi lớn thêm. Tôi đành chiều ý con nhỏ, bước ra mở cửa. Phượng ngạc nhiên ngó tôi:

– Mi ngủ với bộ quần áo này ?

Tôi gật đầu. Phượng lè lưỡi:

– Chắc nửa đêm mi nằm mơ rồi mi thay quần áo ?

Phượng trợn mẳt:

– Chà chà, mi đã mộng du! Mi đã chơi cái trò đi qua tường, suốt đêm qua mi lang thang ngoài bãi ?

Tôi hỏi để lảng những câu hỏi của Phượng:

– Có chuyện gì quan hệ ?

Phượng đáp :

– Nhóc Vinh.

– Sao ?

– Nó đến thật sớm với ông chú Mạch.

– Nguy quá ta!

– Nguy cho mi.

– Lạ thế!

– Vì nhóc Vinh đã… xuống tóc.

– Hắn đi tu ?

– Dỡn hoài, khối băng. Nó cắt tóc thật cao và tụng «tương tư kinh». Nó tình nguyện noi gương anh chàng Đoàn Dự. Bởi mi là Vương Ngọc Yến.

Tôi đùa :

– Hắn có đeo bên mình cái mõ ?

Phượng nhăn mặt:

– Đá cục, mi hững hờ vừa vừa chứ! Họ đang chờ mình dưới kia.

Tôi nói:

– Tao còn thèm ngủ.

Phượng lắc mạnh vai tôi :

– Thì tỉnh đi. Ông chú Mạch không làm tao buồn ngủ. Ông ấy có vẻ bớt… hợm hĩnh.

– Nghĩa là chương trình Đại Lãnh được thay thế bằng chương trình Hải Đảo ?

– Ừ. Tao xin mi một điều.

– Xin mau.

– Mi đừng cười mái tóc ngắn của Đoàn Dự, đừng biến nó thành Charlot. Đồng ý.

– Đồng ý.

– Sửa soạn nhé! Tao đợi mi dưới nhà. Bọn mình đi ăn sáng, la cà phố xá chờ nắng lên rồi đi đảo.

– Đi đầy ?

Thú thật, tôi sắp bị đi đầy. Tôi không muốn đi đảo chút nào, dẫu là đi tới một hải đảo thần tiên. Tôi chỉ muốn ngủ một giấc dài, đợi sớm mai tinh mơ để «chơi cái trò đi qua tường». Tôi đã mộng du. Phượng nghĩ thế. Tôi mắc bệnh mộng du rồi. Sau cơn say nắng lạ, tội bị mộng du. Hãy mặc người khác nghĩ sai lầm về mình. Như vậy cái «cõi» của mình nó mới kỳ tuyệt. Khi ta sống thật, ta sống thật với đầy đủ hương vị của cuộc đời mà được cuộc đời ngỡ rằng ta đang sống trong mơ thì đó là điều thích thú. Đúng quá, Phượng ạ, tôi đã mộng du, tôi đang mộng du. Ngày tháng hạ phải chăng là ngày tháng mộng du của tuổi trẻ ? Thôi, tạm biệt mộng du, tôi sửa soạn đi đảo, tối nay về sẽ gặp lại mộng du.

o O o

Ông bác sĩ Mạch có một hình thức thật trẻ trung. Ông mặc bộ quần áo đánh quần vợt trắng muốt. Trông ông khoẻ mạnh hơn Vinh và bạn bè của Vinh. Vừa thấy mặt tôi, bác sĩ Mạch đã niềm nở:

– Đây là cô Kiều Nhị, người sẽ bênh vực tôi hay kết án tôi.

Tôi cười xã giao :

– Bác rất độ lượng.

Ông Mạch tròn xoe mắt hết sức tự nhiên:

– Sao, cháu nói sao ?

Tôi đáp :

– Thưa bác, bác đã biết người ta nói xấu sau lưng bác và bác không giận.

– Vậy tôi đáng được bênh vực ?

Tôi lại cười. Ông Mạch hài lòng câu nói xả giao của tôi. Ông khen tôi :

– Cháu có nụ cười giống hệt nụ cười của cô đào chiếu bóng Christine Carère.

Vinh thêm :

– Trong phim Un certain sourire.

Ông Mạch gật gù:

– Đúng là… một nụ cười! Cháu xem phim này chưa ?

Tôi nghĩ thầm: Ông bác sĩ Mạch là người từng trải, ông gợi chuyện khéo léo để dễ đàng chinh phục cảm tình của người chưa quen.

– Kiều Nhị…

– Dạ…

– Cháu xem phim Un certain sourire chưa ?

– Thưa bác rồi ạ. Và cháu không chịu nổi những nhân vật quay cuồng trong phim đó.

Vinh nói :

– Thưa chú, Kiều Nhị là người khác thường.

Ông Mạch nhìn tôi không chớp mắt:

– Con bé này kiêu ngạo, thích bình phẩm người mình không ưa nhưng lại mơ mộng nặng. Số cháu gian nan đấy.

Tôi hỏi:

– Nghĩa là cháu không giầu ?

Ông Mạch cười ha hả. Mọi người đều cười theo vui vẻ. Nhờ ông Mạch mà tôi ít chú ý mái tóc của Vinh. Hắn vừa làm một cuộc cách mạng tóc. Vì tôi. Vinh đến cạnh tôi :

– Nhị cho một nhận xét vô tư ?

– Về ông Mạch ?

– Vâng.

– Ông ấy không liên hệ gì tới tôi. Ngày nào tôi rời Nha Trang, ngày đó tôi sẽ quên ông ta.

– Tôi lại phải xin lỗi Nhị.

– Anh có lỗi gì đâu ?

– Cái lỗi cố tình tạo ra một sự liên hệ nào đó giữa chúng tôi và Nhị.

– Đó không phải là lỗi. Anh Vinh ạ, chúng ta hãy sống cho chúng ta và hãy biết chúng ta. Tôi nói riêng với anh là tôi không thích nhỏ Phượng công kích ông bác sĩ Mạch. Có thể, ông chú của anh không thích hợp với tuổi trẻ hôm nay nhưng ta chớ nên phán xét tuổi già. Tuổi trẻ không phán xét, chưa đủ quyền phán xét tuổi già.

– Nhị rất độ lượng.

– Anh nhầm đó. Tôi mới là kẻ hợm hĩnh, ưa lý luận và, như chú anh xem tướng giùm tôi, tôi ưa bình phẩm người khác. Tôi đã bình phẩm anh.

– Hân hạnh cho tôi.

– Anh biết tôi bình phẩm anh ra sao ?

– Ra sao thì cũng vẫn là điều hân hạnh. Ít nhất, tôi đã lởn vởn trong ý nghĩ của Nhị,

– Bây giờ tôi hối hận.

– Vì sự bình phẩm ?

– Vâng, tôi đã bình phẩm láo lếu. Anh là người tốt.

– Cám ơn Nhị. Tôi hy vọng rằng khi Nhị tỉnh nắng, Nhị sẽ thấy tôi là người bạn tốt của Nhị.

– Anh đang là người bạn tốt của tôi.

– Nhưng rồi Nhị sẽ rời đây và sẽ quên tôi như quên chú Mạch. Mùa hè thật ngắn.

Tôi lặng thinh. Vinh muốn đứng gần tôi mãi. Vinh muốn mọi người đi đảo, đi đến một hải đảo thần tiên của họ và để riêng Vinh cùng tôi ở lại phòng khách này.. Tôi biết điều ấy. Vì tôi nhìn rõ niềm ước mong thiết tha nằm trong đôi mắt Vinh. Khi hai chúng tôi nói chuyện, mọi người cũng đang nhỏ to. Tôi thấy ông Mạch vỗ vai Phượng như thể ông giải tỏa những hiểu lầm về ông của cô cháu gái bướng bỉnh. Bạn của Vinh thì hút thuốc nghe nhạc và bàn tán những bản nhạc xếp hạng nhất nhì bên Mỹ. Bất chợt, ông Mạch nói lớn:

– Coi kìa!

Ông quay lại phía tôi:

– Hai đứa làm tôi tiếc nhớ một thời tuổi trẻ.

Phượng nắm tay ông Mạch thầm thì câu gì đó. Tôi đoán ra câu ấy. Tôi tỉnh bơ :

– Thời tuổi trẻ của bác chắc là tuyệt vời ?

Ông Mạch gật đầu :

– Đúng thế cháu ạ! Thời tuổi trẻ là thời ta làm chim bay trên vùng trời hạnh phúc.

Phượng nháy tôi:

– Thời đó, chú chưa coi mạch và chiếu quang tuyến X cho bệnh nhân ?

Ông Mạch nói:

– Ờ, ờ, thời đó chú chưa… ham giầu sang. Mà thôi, cháu đừng nhắc nghề nghiệp chuyên môn của chú.

Ông Mạch cố tạo một bầu không khí thân mật. Ông đã khác hẳn sự diễn tả của Phượng.

– Mình đi ăn sáng chứ ?

Ông Mạch nắm tay Phượng :

– Chú dẫn các cháu tới phở gà số I.

Tôi nói:

– Phở gà, cháu đang thèm ăn. Để xem phở gà Nha Trang có địch nổi phở gà Nam Xuyên, Lý Quảng ở Sàigòn.

Vinh nói :

– Nhị nên thất vọng trước là vừa. Phở gà Nha Trang được mỗi cái bát to cầm hai tay mới nổi. Nước dùng ngọt lự bột ngọt Vifon. Phở gà đường Trương Tấn Bửu, Sàigòn, là giáo chủ, thì phở gà Nha Trang là tín đồ hư hỏng.

Tôi cười :

– Ta hãy an ủi «vị» tín đồ hư hỏng ấv. An ủi và khích lệ.

Vinh nói đủ riêng tôi nghe :

– Tôi bỗng muốn làm phở gà Nha Trang, Nhị ạ!

Chúng tôi kéo nhau ra xe. Như hôm qua, Vinh lại lái chiếc Honda chở một mình tôi.

Đợi chiếc Mazda của Phượng và chiếc Floride của ông bác sĩ Mạch ra khỏi cổng trước xe mình. Vinh hỏi tôi :

– Nhị thích đi đạo một vòng Nha Trang buổi sáng ?

Tôi hỏi lại Vinh:

– Ta bắt họ chờ, phở nguội thì sao ?

Vinh cười:

– Họ kiếm bàn cũng mất mười lăm phút. Chú Mạch không có thế lực ở hiệu phở gà!

Tôi nói:

– Vậy ta nên dạo một vòng.

Vinh cho xe chạy chậm. Hắn dẫn tôi vào trung tâm thành phố: Đường Độc Lập. Con đường huyết mạch của Nha Trang. Kim ngắn đồng hồ ở xe của Vinh đã chỉ số 8. Tám giờ thiếu năm phút. Nhưng phố chính còn ngái ngủ. Cuộc đời thật bình thản nơi đây. Nó giữ nguyên vẹn sự nhàn tản của người Việt Nam. Tôi yêu vẻ bình thản này, vẻ bình thản chỉ thấy ở những thành phố du lịch.

– Nhị ạ !

– Gì đó, anh Vinh ?

– Tôi chỉ muốn xin Nhị một nhận xét vô tư.

Tôi tưởng Vinh cần nhận xét vô tư của tôi về ông bác sĩ Mạch, bèn đáp:

– Nếu anh có người yêu, đừng dại dột giới thiệu cô ta với chú anh.

Vinh lắc đầu:

– Về tôi chứ không phải về ông chú lãng tử của tôi.

Tôi đưa tay vuốt tóc đang bị gió thổi tung bay :

– Về anh à ? Mùa hè còn dài, anh Vinh ạ !

Tôi nhìn Vinh:

– Tuần sau mái tóc của anh sẽ đẹp.

Vinh im lặng để uống một cảm giác ngọt ngào. Tôi nghĩ thế. Chẳng đoán mò đâu. Phượng cho tôi biết Vinh «mết» tôi. Khi yêu, hoặc người ta điên cuồng hoặc người ta đần độn. Vinh nóí một câu, bây giờ, tôi mới thấm thìa : «ít nhất, tôi đã lởn vởn trong ý nghĩ của Nhị». Ọuả thật, Vinh đã lởn vởn trong ý nghĩ của tôi. Xin lỗi người bạn tốt nhé ! Tôi hứa hết nghĩ xấu về anh, hứa không lý luận lẩm cẩm. Biển không dạy tôi những điều đó. Biển chỉ mời yêu, gọi mộng. Và, với biển, ta nên dịu dàng. Vinh không nói thêm câu nào. Hắn chạy dọc đường Độc Lập. Tới đầu thành phố, Vinh hỏi:

– Nhị ưng về Sàigòn hay đi Cam Ranh ?

Tôi nói:

– Thèm ăn phở,

Vinh vòng xe lại và chạy về hiệu phở gà. Ăn điểm tâm xong, chúng tôi đến Club nautique của ông bác sĩ Mạch. Ở đây, chúng tôi ngồi nói chuyện gẫu đợi mặt trời lên cao để đi đảo. Với tôi, đi đảo đúng là đi đầy. Có lẽ, từ mai, tôì phải tìm cách thoát khỏi Phượng, một mình tìm đường lang thang trong thành phố thơ mộng này.

—>5

Advertisements

One thought on “THƯ TÌNH TRÊN CÁT

  1. Rất thích đọc truyện của Duyên Anh ! từ nhiều đề tài như Văn hóa ,xã hội … nhất là truyện Mơ thành người Quang Trung và Bò sữa gặm cỏ cháy rất hay !

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s