THƯ TÌNH TRÊN CÁT

-6-

HỌ ĐI ĐẠI LÃNH TỪ SÁNG, có lẽ, từ lúc tôi ngồi trên phiến ghế đá ngắm những giọt sương mai ở vườn hoa Hải học viện. Chiều đã xuống bên ngoài ngôi biệt thự mùa hè. Buổi trưa, chị Hai lo cơm nước cho tôi. Ăn xong, tôi ngủ một giấc thật ngoan hiền. Lúc mở mắt, tôi ngỡ thời gian lui lại. Tôi định lẻn ra biển ngồi nghiêm nghe bài thuyết giảng. Nhưng sự ngỡ ngàng qua nhanh. Tôi mỉm cười sung sướng. Mộng mơ quả là kỳ tuyệt. Tôi vô phòng tắm, mở nước và đầm mình trong bồn nước ấm. Tưởng tượng con nhỏ Phượng đang nói chuyện với Vinh về cơn mộng du của tôi. Phượng sẽ bảo tôi đi xuyên qua tường. Và Vinh sẽ tròn xoe mắt. Rồi Vinh lo sợ. Tưởng tượng họ đã chia nhau đi tìm tôi cùng khắp trong khi tôi lênh đênh ngoài biển với Hoài. Tưởng tượng mà thú vị. Tưởng tượng chán chê, tôi thấy xao xuyến dâng ngập hồn. Nỗi xao xuyến dành riêng cho Vinh. Vinh buồn bã nghe Phượng kể chuyện mộng du. Vinh chớp mắt và Vinh nghĩ tôi say nắng lạ, say miên man, say không hứa hẹn bao giờ tỉnh. Tôi rời phòng tắm, xuống dưới nhà, mở nhạc và ngồi thu mình trong ghế, ngồi kiểu Phượng, nghe nhạc tình. Nghe nhạc chờ Phượng về ăn cơm chiều. Nhạc êm dịu, nhạc mơn man. Bản nhạc nào cũng có đoạn kết. Như chuyện tình. Tại sao một chuyện tình cần phải có đoạn kết ? Tại sao không bỏ đoạn kết đi ? Hoặc không viết thêm đoạn kết ? Bỏ nó dở dang cơ hồ một người đi không muốn đến, được chăng ?

Tôi suy nghĩ hoài. Suy nghĩ quên cả thay băng nhạc. Cho tới lúc tôi nghe rõ tiếng còi xe inh ỏi mới thôi suy nghĩ. Phượng đã về. Cùng Vinh và bạn bè của Vinh. Con nhỏ Phượng hỏi lớn :

– Cô Nhị về chưa ?

Chị Hai đáp:

– Cô về hồi sáng.

Tôi cười thầm. Phượng lái xe vào nhà xe rồi chạy vô phòng khách. Nó không nhìn thấy tôi ngồi thu mình trong chiếc ghế rộng thành cao như một con mèo ốm. Phượng phóng nhanh lên gác. Tôi lên tiếng:

– Tao đây.

Phượng ngừng lại, từ từ bước xuống. Nó tặc lưỡi một hồi dài :

– Cha chả, mi đã về à ? Tưởng mi bị bắt cóc. Mi đi đâu vậy ?

Tôi nói:

– Tao đi lạc.

– Lạc vào rừng mơ ?

– Lạc ngoài biển khơi.

– Gặp hoàng tử vổ răng chứ?

Phượng cười ròn rã. Vinh cũng đã vô phòng khách. Hắn than phiền:

– Sao tối mò thế này ?

Tôi bảo:

– Anh làm ơn bật đèn giùm.

Vinh bật đèn. Ánh sáng ngập phòng. Hắn hỏi tôi:

– Nhị dùng cơm chưa ?

Tôi đứng dậy, rời khỏi ghế :

– Chờ anh.

Vinh nói;

– Người khác sẽ không tin Nhị đâu.

Tôi hỏi :

– Anh thì tin chứ ?

Vinh đáp :

– Một nửa.

– Còn nửa kia ?

– Để Nhị suy nghĩ.

Tôi khen Vinh :

– Anh có vẻ tiến bộ rồi đó.

Vinh lắc đầu, buồn bã:

– Tôi vừa chiết một cành cây sầu và sẽ trồng ở hồn mình.

Phượng đùa :

– Tại sao Vinh không trồng cây si ?

Tôi nhìn Vinh, giọng chân thành :

– Dù cây sầu hay cây si, anh nên trồng trên cát, trên một bãi biển Nha Trang cát trắng.

Vinh lặng thinh. Phượng vẫn đùa bỡn :

– Như xây lâu đài trên cát ?

Tôi gật đầu:

– Như thế.

Tự nhiên, Vinh cáo lỗi không đi ăn cơm chiều nay với chúng tôi. Vinh nại cớ nhức đầu, xin phép về nhà. Vinh về, mấy người bạn của hắn cũng về luôn. Khi Vinh rời ngôi biệt thự, Phượng trách tôi:

– Mi làm nó nhức đầu.

Tôi cãi :

– Tại nắng biển Đại Lãnh và tại hắn cắt tóc cao.

– Nó dại dột ?

– Không, nó khôn hơn mi. Được sầu đau vì tình yêu là một hạnh phúc.

– Hạnh phúc buồn ?

– Đúng rồi.

– Mi đã sầu đau vì tình yêu chưa ?

– Chưa.

– Sao mi biết đó là hạnh phúc buồn ?

– Tao cảm thấy.

Phượng kéo tôi lên gác. Và trong lúc nó ngâm mình ở bồn tắm, nó bắt tôi mang chiếc ghế nhỏ ngồi gần nó. Phượng mở cuộc thẩm vấn.

– Sáng nay mi trốn đi đâu ?

– Làm thế nào tao biết nổi, vì tao mộng du.

– Đừng nói láo.

– Mi muốn tao khai thật.

– Khai hết đi. Nha Trang nhỏ bé lắm, mi không khai tao cũng sẽ biết.

– Mai sớm mi biết. Chỉ cần mi thức dậy vào khoảng năm giờ.

– Mộng du lúc năm giờ ?

– Có thể sớm hơn.

– Mi mộng du thật à, Nhị ?

– Mộng du thật. Tao đi xuyên qua tường, bay lơ lửng trên trời rồi rơi êm ái trên một bãi biển.

– Bãi hẹn ?

– Ừ.

– Kép vổ răng, ăn điểm tâm hồi ba giờ, vẫn ngậm cây tặm, ngồi xỉa răng chờ mi.

– Mi đoán sai. Một người đàn ông.

– Có vợ con chưa ?

– Chưa.

– Gã bỏ bùa mi, coi chừng! Mi thấy trong người mi ra sao ?

– Như là say nắng.

– Mi trúng ngải rồi. Gã có hổ phù Ai Cập !

– Mi hốt hoảng quá.

– Tao thù gã, tao sẽ trừ khử tên phù thủy ấy. Phải kiếm thầy trừ ngải giùm mi.

Tôi cười. Phượng cười lớn hơn. Con nhỏ tiếp tục thẩm vấn.

– Chàng không vổ răng chứ ?

– Không.

– Không ” độc nhãn đại hiệp ” chứ?

– Không.

– Mũi chàng có cần đến mỹ viện sửa chữa ?

– Khỏi.

– Tên chàng ?

– Bí mật.

– Chàng đã đi ăn với mi chưa?

– Rồi.

– Có ngậm tăm xuống đường hoan hô tình yêu ?

– Không.

– Chàng đã hôn mi chưa ?

– Chưa.

– Chàng ngu ngốc ?

– Nhảm, chàng bảo đợi khi mùa hè tới.

Phượng lại cười. Lần này, con nhỏ cười rũ rượi, cười chế nhạo, cười tàn nhẫn. Tôi để mặc Phượng cười. Nghĩ rằng, sẽ có lần nó khóc như nó đang cười.

– Đá cục, mi không muốn tan dần bằng nắng lụa mà lại chịu tan bằng nước sôi.

Tôi nhìn thẳng vào mắt Phượng:

– Phượng.

Phượng ngạc nhiên:

– Nổi giận à ?

– Không, tao sắp sợ mi nổi giận.

– Tao bình tĩnh, đừng lo.

– Chính mi mới là đá cục. Còn tao…

– Mi là băng hà.

– Tao là người con gái khó tính, thế thôi. Và tao rất ân hận là mới bộc lộ sự khó tính ấy với Vinh. Thực ra tao dễ tính, tao dễ xúc động và rung động. Phượng, mi biết hoa quỳnh chứ ?

– Nghe nói.

– Đó là loài hoa cũng nở và cũng tàn như bất cứ một loài hoa nào nhưng ít người biết nó nở vào lúc nào. Người ta phải mất công phu ngồi chờ hoa quỳnh nở. Tình yêu là hoa quỳnh.

– Mi là hoa quỳnh ?

– Không, tình yêu là hoa quỳnh.

– Ta bảo mi là hoa quỳnh trên cát. Tên Vinh tưởng mi là hoa hồng, nó bị gai hồng làm rướm máu.

– Thôi, mi thích nghĩ sao tùy ý mi.

– Mi có vẻ giận rồi, tao không nghĩ gì nữa. Tao xin lỗi mi. Sáng mai mi còn mộng du không ?

– Chưa biết.

– Nếu không mộng du, sáng mai chúng mình ra một hòn yến xem tổ yến. Mi nên mời kép của mi tháp tùng và giới thiệu gã với mọi người luôn một thể.

– Gã sẽ từ chối.

– Gã tưởng gã hách lắm chăng ?

– Gã hách thật. Gặp gã, mi sẽ thay đổi tất cả.

– Vì vậy mi sợ không dám giới thiệu gã với tao ?

– Ừ.

– Để xem tao có thay đổi. Chắc tao sẽ cười vỡ bụng.

– Mi sẽ khó lòng cười nổi. Tao biết trước điều đó, Phượng ạ !

Phượng lặng thinh. Trên khuôn-mặt-con-gái-trời-cho-đẹp của Phượng, tôi thoáng gặp một gợn sóng bẽn lẽn như gợn sóng bẽn lẽn nên thơ và lãng mạn của một thiếu phụ một mình đứng giữa vườn trăng và tưởng chừng đã bị gió hôn lên má. Phượng nhìn tôi, đôi mắt chứa chan thương yêu và giọng nói hết vẻ đùa cợt:

– Nhị, mi gặp gã ở đâu ?

– Ngoài bãi biển.

– Bắt đầu ra sao ?

– Bằng những dấu hỏi trên cát.

– Như xi nê.

– Không, như mơ ước.

– Gã có chiếc du thuyền giống kép Georges Hamilton ?

– Chỉ có chiếc Bridgestone hai bánh cũ kỹ. Và tao rất sung sướng, rất hãnh diện được ngồi trên chiếc xe của gã.

Phượng đứng dậy, mở hoa sen cho nước mưa xuống da thịt một lát. Rồi nó bước ra khỏi bồn tắm, dùng khăn bông thấm khô những giọt nước còn say mê không muốn rời thân hình kiều diễm của nó. Phượng nói:

– Bảo tài xế tới Fregate đem thức ăn về. Chúng mình ăn ở nhà tối nay. Tao muốn nằm cạnh mi, nghe mi kể chuyện những dấu hỏi trên cát.

o O o

Vừa thức giấc tôi đã nghe tiếng còi xe. Không, tiếng hí gọi bạn của con Thạch Kiều. Đó là con ngựa hồng. Ngựa hồng mang đôi người yêu nhau vào cõi mộng. Nó chưa đến nơi, nó còn rong ruổi khắp nẻo đường tình. Khi yêu, dường như, cả đôi người yêu nhau đều có giác quan thứ sáu. Hoài biết tôi đã thức và tôi biết chắc Hoài đang ngồi trên chiếc Bridgestone nhận còi gọi tôi. Tiếng còi xe thần tình, làm át cả tiếng máy lạnh chạy vù vù. Tôi vụt dậy, mở cửa phòng và chạy ra ban công, ngó xuống đường. Đúng Hoài. Chàng vẫn đề máy xe nổ, ngồi trên yên xe, hút thuốc lá. Trời chưa loãng sương. Tôi nhìn rõ đốm đỏ ở đầu điếu thuốc. Hoài dừng xe giữa đường. Chàng nghĩ con đường sớm mai như bãi biển sớm mai. Của riêng chàng.

– Hoài…

Hoài ngước lên, vẫy tay:

– Đi với anh, đừng mặc áo dài, đừng hỏi thêm một câu nào.

Tôi vội vàng trở về phòng, bật đèn, thay quần áo. “Đừng mặc áo dài” Đồng ý. Một chiếc blue jeans, một chiếc tricot màu đỏ nhạt. Một chiếc khăn mỏng cột tóc. Đôi giầy bata. Ít tiền nhét vào túi quần đề phòng túi tiền của Hoài phiêu lưu bất ngờ. Xong. Tắt đèn. Khép cửa. Tạm biệt Phượng, tối nay tao sẽ kể chuyện mộng du, về những dấu hỏi trên cát. Mi cứ ngủ say, ngủ ngon. Tôi xuống cầu thang êm ru. Chị Hai chưa thức. Tôi đã ra tới cổng. Hoài bật đèn xe.

– Đã ai biết em đi chưa ?

– Chưa.

– Vậy trèo qua cổng.

Cổng thấp, tôi trèo dễ dàng. Gặp Hoài, tôi nói:

– Em có cảm tưởng trốn nội trú ra ngoài. Hôm qua anh bảo sẽ đón em, em ngỡ anh nói đùa.

Hoài vất điếu thuốc lá sang bên đường.

– Tại sao anh lại nói đùa nhỉ?

Tôi leo lên xe của Hoài, ngồi sau chàng, vòng hai tay ôm chặt lấy chàng. Hoài rồ ga, đạp số. Chiếc Bridgestone bỏ ngôi biệt thự mùa hè. Khi đến cuối phố, quay lại, tôi chỉ còn thấy bóng dáng nó qua lớp sương mờ. Hoài phóng xe thật nhanh. Ngựa hồng phi nước đại. Ngựa hồng rẽ sương soải vó. Nó đưa chúng tôi ra ngoài thành phố. Thành phố đang ngủ. Biển đang tình tự cùng khói sóng. Ngựa hồng đang qua cầu Bóng. Tôi và Hoài nằm trên mũi tên. Mũi tên lao vút. Qua cầu, Hoài bớt ga và nói:

– Em có cần hỏi anh đưa em đi đâu không, Nhị?

– Không.

– Nhưng anh thấy cần cho em biết.

– Tùy anh.

– Đi cùng khắp tới khi mình cảm giác đã gần mùa hè. Anh đưa em đến bãi biển Đại Lãnh.

– Đi thong thả.

– Đi nhanh kẻo mùa hè đuổi kịp mình.

Hoài áp xe bên lề đường, móc túi lôi ra cặp kính.

– Sợ em quên, anh mượn kính mát cho em mang kẻo gió và bụi bắt nạt mắt em.

Hoài đưa kính cho tôi. Bây giờ tôi mới chú ý chiếc blouson da của Hoài. Tôi đập vai chàng:

– Còn cái áo của anh ?

– Mượn luôn.

– Chúng ta sẽ trả lại Nha Trang cặp kính và chiếc áo.

– Đầy kỷ niệm. Đó là lãi, là sự biết ơn Nha Trang. Anh sửa soạn làm “anh hùng xa lộ”, em hiểu phải làm gì chưa ?

– Hiểu rồi. Mang kính và ôm anh, ôm anh thật chặt.

Hoài giật dây cương. Con ngựa hồng lại soải vó. Tôi ôm chặt Hoài, áp một bên má vào lưng chàng. Ngựa phi ngược gió. Gió cản lối ngựa. Ngựa đạp gió mà bay. Tôi không nhìn thấy gì ở hai bên đường. Cánh đồng bên tay mặt hay chân núi bên tay trái loáng thoáng trong sương mờ. Ngựa leo đèo. Đèo mang cái tên thích thú : Rù Rì. Tôi nhớ, trên máy bay hôm ra Nha Trang, Phượng đã đùa bỡn chúc tôi sẽ gặp một anh chàng và chàng ta sẽ chở tôi lên đèo Rù Rì bằng xe máy hai bánh và chúng tôi sẽ rù rì tâm sự. Để tôi sẽ nhắc chuyện này với Hoài. Bây giờ, hãy im lặng cho ngựa qua đèo kẻo ngựa rơi xuống vực thẳm. Yêu là tìm lối lên thiên đường. Yêu không bao giờ là tình nguyện xuống địa ngục, dẫu địa ngục mang một ý nghĩa nào. Ngựa xuống đèo rồi. Sương dần tan và ngày dần vỡ. Ngựa hồng theo ngả sương tan. Thạch Kiều theo xa lộ thênh thanh, phẳng lỳ, bóng mướt.

– Nhị,.,

– Dạ.

– Em lấy kính mang lên mắt giùm anh. Coi chừng nhé!

– Ở đâu ?

– Cái gì?

– Kính.

– Trong túi áo anh.

Hoài không thèm bớt ga. Tôi luồn tay vô túi áo blouson của Hoài, lấy kính ra và thận trọng đeo giùm chàng.

– Cám ơn Nhị. Chúng mình dùng điểm tâm ở Ninh Hòa. Em đã nghe nói về Ninh Hòa ?

– Đã. Nổi tiếng nem ngon.

– Chúng ta sẽ ăn nem Ninh Hòa.

– Sẽ ăn Ninh Hòa. Và trong máu em sẽ thêm một giòng Ninh Hòa.

Xe lao vun vút. Xe nuốt đường dài. Tôi không còn áp một bên má vào lưng Hoài nữa. Vẫn ôm chặt Hoài. Còn muốn ôm chặt thêm. Tôi nhìn bên trái, tôi nhìn bên phải. Bên trái, chạy theo triền núi, thiết lộ nằm dài như con rắn chờ lột xác. Biết khi nào con rắn lột xong xác? Cầu nguyện hòa bình giúp nó. Và tôi đã cầu nguyện. Bên phải, cánh đồng không mấy hứa hẹn lúa vàng rực rỡ tương lai. Chỉ có con đường giúp ta một niềm tin. Con đường đưa ta đi đến nơi tốt đẹp nhất và đưa quê hương ta đến chốn có hạnh phúc. Con đường rộng, phẳng lì, êm ái. Con đường biết tình tự. Quê hương ta rồi sẽ hết những đường thôn ổ nứt nẻ niềm đau xót như con đường quê trong thơ Tế Hanh. Rồi sẽ chằng chịt đường bộ, đường sông rộn ràng tiếng hát, câu hò. Và khi đó, con rắn lột xong cái xác, thiết lộ hết nằm dài rên rỉ nỗi cô đơn. Chiến tranh, đến cả gang sắt cũng mòn mỏi, nữa là con người. Nhưng có phải, trong chiến tranh, con người chỉ cam đành rên xiết thống khổ ? Chúng ta vẫn yêu nhau, vẫn cười nói, vẫn mơ mộng. Mơ mộng nhất, yêu nhau nhất. Bởi vì, cái đáng kể không bao giờ là sự chết chóc, đổ vỡ. Mà là sự chia lìa, đứt đoạn của con người sống sót sau chiến tranh. Làm lại được tất cả, trừ công việc làm lại sự tan nát của tâm hồn, của tình người, của tình yêu. Có nhiều người đi chiến đấu tiêu diệt Chiến Tranh và có nhiều người ở lại chiến đấu bảo vệ Tình Yêu. Đó là lý do giải thích tại sao có những người cứ mơ mộng, cứ lãng mạn trong chiến tranh. Như tôi. Chiến tranh chỉ là cơn bão thổi qua. Và biến hút. Sự vĩnh cửu không chấp nhận nó.

– Nhị.

– Dạ.

– Đang nghĩ gì thế ?

– Nghĩ một mai anh chở em bằng chiếc xe này cùng khắp đất nước mình.

– Tưởng em nghĩ tới nem Ninh Hòa.

– Sắp đến chưa ?

– Sắp.

Hoài không hỏi han thêm. Để một mình tôi nghĩ ngợi mông lung. Nghĩ ngợi… ngược gió! Tự nhiên, tôi có vẻ không giống ai, có vẻ một cụm mây tách rời đám mây, lưu lạc một khoảng trời. Đã đến Ninh Hòa. Trời chưa sáng tỏ. Hoài nói:

– Đây là ngã ba đường. Rẽ trái, ta đi Ban Mê Thuột, rẽ phải ta đi Tuy Hòa.

– Còn bãi biển Đại Lãnh ?

– Rẽ phải luôn. Biển bên phải, núi rừng bên trái.

– Nếu chúng ta đã lấy nhau, Hoài nhỉ ?

– Đừng nên thí dụ cái câu buồn thảm đó.

– Nếu thôi mà.

– Thì sao ?

– Và nếu chúng ta có một trăm đứa con, lấy Ninh Hòa làm nơi chia ly, anh rẽ trái hay rẽ phải ?

– Phải.

– Anh thích làm rồng à ?

Hoài lảng chuyện:

– Nếu em chưa đói, mình chờ tới Đại Lãnh dùng điểm tâm nhé!

Tôi nói:

– Cũng được. Nhưng quên nem Ninh Hòa ư ?

– Mình còn lần về.

Và Hoài đã không ghé vào Ninh Hòa. Theo con đường mới, chàng rẽ phải, phóng đi Đại Lãnh. Trời sáng rõ cùng với những thôi đường bỏ lại phía sau. Rặng núi dài trước mặt, sương đang bốc khói và tan dần. “Non xa khởi sự nhạt sương mờ“. Lúc này tôi mới cảm vô cùng câu thơ của Xuân Diệu. Gỡ kính ra nhìn tận mắt cho rõ. Khi mặt trời chưa thức giấc, rừng núi, cánh đồng, cây cỏ ban mai mùa hạ mang một vẻ kỳ ảo. Kỳ ảo như biển sớm hôn khói sóng. Con đường vẫn vắng hoe. Xe vút qua những chiếc cầu nhỏ, chỉ gặp vài người lính địa phương đeo súng đứng thản nhiên ngắm cảnh tượng. Một buổi sáng hòa bình. Tiếng chim hót thay tiếng súng nổ. Quốc lộ số I là con đường vui, con đường được sư đoàn Bạch Mã của người Đại Hàn bảo vệ an ninh. Rồi sư đoàn Bạch Mã sẽ hồi hương. Chắc chắn thế. Quốc lộ số I từ đây ra tới Qui Nhơn sẽ hết những chiếc bảng cấm viết bằng mấy thứ tiếng, sẽ hết những hàng rào kẽm gai, sẽ tuyệt tích những hình xương bắt chéo trên chiếc đầu lâu trắng nền đen. Bấy giờ, không phải chỉ có hai đứa tôi ngồi trên xe máy hai bánh phóng trên quốc lộ. Bấy giờ, tuổi trẻ nối đuôi nhau phóng xe trên quốc lộ. Tuổi trẻ tìm về những nẻo đường Việt Nam cô đơn, đem niềm vui tới và đắp đường và chữa đường, lấp kín những hố chông, hố mìn, hố bom, hố hỏa tiễn pháo kích. Bấy giờ, tuổi trẻ Việt Nam hết xa lạ với quê hương mình.

Hoài bớt ga và chạy sát ven đường. Rồi chàng tắt máy, mặc chiếc xe nương đà trôi. Chừng nó muốn dừng, Hoài mới thắng lại.

– Nghỉ một lát, Thạch Kiều mệt rồi.

Tôi hỏi:

– Anh sợ chúng mình sẽ nằm đường ?

Hoài cười lớn :

– Sợ em không đủ sức đẩy xe.

Chàng bảo tôi xuống trước và chàng dựng xe bên đường. Chúng tôi ngồi trên lớp cỏ còn ướt sương, lưng quay về phía núi. Tôi nói :

– Ở đây thiếu cái quán của Ngọc Giao.

Hoài nhìn tôi:

– Và cả cây cầu, cũng của Ngọc Giao.

Đó là Quán gióCầu sương. Hoài rút thuốc, đốt lửa. Tôi thả mắt ngắm cánh đồng trải dài về phía biển. Mặt trời đã mọc. Rất nhanh, nắng bừng dậy và cảnh vật thay mầu sắc. Hoài không nói gì. Chàng nhìn khói thuốc tan biến trong gió lộng. Khói thuốc đã chẳng lãng đãng bay như ờ bãi biển Nha Trang, sáng sớm tinh mơ. Chưa quá nửa điếu thuốc, Hoài liệng phần còn lại xuống ruộng. Và đứng dậy :

– Ta đi, Nhị.

Giờ này, quốc lộ đã bớt cô quạnh. Xe hàng xuôi, ngược. Người ra đi và người trở về. Chia ly và đoàn tụ trên những chuyến xe. Chiếc Bridgestone nuốt xa lộ. Tôi phải mang kính và được áp một bên má vào lưng Hoài. Tôi không nhìn cảnh vật nữa. Cứ nửa tỉnh nửa mê mà đi. Với tiếng gió ào ào ru ngủ. Vòng tay tôi ôm chặt Hoài. Anh có thấy vòng tay em vừa đủ ôm một cuộc tình? Hay anh nghĩ cuộc tình là biển rộng, là trời cao, vòng tay người quá nhỏ, quá ngắn? Điều đó, em biết anh không thể trả lời em bây giờ, Bởi vì, bây giờ mùa hè trong anh (và cả trong em) nào đã đến. Mùa hè sắp đến. Mùa hè tuyệt diệu hay mùa hè thê lương trong lớp vỏ đợi chờ. Tôi mải mê với những ý nghĩ. Ý nghĩ trên Thạch Kiều. Tôi nhắm mắt. Tôi nhìn thời gian bằng nắng trời dội xuống lưng tôi. Mầu sắc dễ bắt nắng. Nắng yêu mầu. Nắng thích chiếc áo mầu đỏ nhạt của tôi. Và nắng đã làm da thịt tôi nóng muốn bỏng. Như vậy, mặt trời đã qua lâu đầu ngày, đã bỏ xa tuổi thơ của mặt trời. Như vậy, sắp đến bãi biển Đại Lãnh.

Chiếc Bridgestone đang lao nhanh thì bỗng chậm hẳn và máy gầm gừ dọa nạt. Nó leo đèo Cổ Mã. Tôi chợt tỉnh, mỉm cười một mình. Và tôi gọi lớn :

– Hoài !

– Chi đó ?

– Đến đỉnh đèo anh nên dừng lại.

– Để làm gì ?

– Nhìn xuống.

Hoài giả vờ không nghe rõ. Hình như, chàng có vẻ ghét nhìn xuống. Chiếc Bridgestone cũ kỹ leo đèo một cách vất vả. Nó đã lên tới đỉnh đèo. Mình tôi nhìn xuống phía biển. Nước biển xanh lơ. Bãi biển trắng xóa, phẳng mịn. Bãi biển chạy vòng theo chân núi. Núi và biển thương nhau. Núi cao, biển thấp. Biển không nhờ sóng đẩy tình thương của mình cho núi. Suốt đời, núi biển ôm mối tương tư. Núi chỉ biết trông cậy gió. Gió làm bão thổi những tảng đá lớn rơi xuống chân đèo, băng qua đường đèo, chồng chất và mắc kẹt chẳng thể gặp biển. Rồi núi trông cậy thời gian. Tuổi núi làm tình thương thiết tha hơn. Núi lớn bao nhiêu, tình thương biển nồng nàn bấy nhiêu. Núi gửi tình thương biển vào những cái mũi mỗi ngày mỗi dài ra biển khơi. Nhưng tình thương đâu có gần gũi. Ở xa lắm, ngoài trùng dương. Và tình thương của núi và biển đời đời, kiếp kiếp thiết tha, nồng nàn. Nỗi cô đơn, niềm tâm sự của núi biển ta thường được nghe bằng thác gầm, bể động. Đó là biển Đại Lãnh. Bãi biển Đại Lãnh, người ta nói, đẹp nhất miền Nam. Những hàng phi lao không đều đặn, cây cao cây thấp, không thẳng tắp. Nhưng đã đủ đẹp. Cho hai người yêu nhau.

Bãi biển Đại Lãnh bắt đầu từ chân đèo Cổ Mã và tận cùng ở chân đèo Cả. Cuối bãi, có một dòng suối từ lòng núi chảy ra. Nước suối trong vắt, mát lịm da thịt. Như suối tiên. Như suối mơ. Một cây cầu nhỏ bắc ngang dòng suối. Hãy gọi là cầu mơ. Tắm biển xong, du khách thường đến suối tắm thêm một lần. Hoài nói về con suối này cho tôi nghe. Chàng không ngừng xe trên đỉnh đèo. Chàng đang xuống đèo. Đèo không cao mấy nên dốc thoai thoải. Xuống hết con dốc đèo là chúng tôi tới Đại Lãnh. Tôi gặp, trước tiên, ga xe lửa Đại Lãnh. Nhà ga huyện lỵ vốn đã buồn, bây giờ, lỗ chỗ những vết đạn trên tường, trên nóc, ga nhỏ Đại Lãnh nằm tương tư những chuyến tàu Sàigòn – Huế, Huế – Sàigòn còn buồn hơn. Đừng thèm nghĩ đến chuyện buồn. Tôi nhủ tôi thế. Hoài kiếm một hiệu ăn. Chúng tôi điểm tâm ngon miệng. Sau đó, Hoài gửi xe và chúng tôi xuống bãi. Bãi chẳng có ai. Không một dấu chân. Không một cọng rác.

Nắng vàng ửng. Biển êm. Nước biển xanh như da trời. Cát trắng lóng lánh cơ hồ sao đêm. Gió nhẹ. Gió đủ làm lay động hàng phi lao. Gió đủ gây tiếng thì thầm tình tự. Chúng tôi, hai đứa, đi trong cảnh mộng đó. Cảnh mộng ban ngày. Đã có một cõi biển sớm mai. Đang có một cõi biển trưa nắng. Sẽ có một cõi biển chiều hôm. Tưởng tượng đứng trên đỉnh đèo Cổ Mã nhìn xuống bãi biển Đại Lãnh lúc này. Tưởng tượng đi. Và sẽ thấy hai bóng nhỏ bé gần gũi nhau giữa nơi mênh mông, bát ngát. Đó là hình ảnh tuyệt vời.

– Nhị…

– Dạ.

– Em nghĩ gì ?

– Nghĩ rằng anh nên làm một bài thơ tình trên cát.

– Trên lớp cát trắng ngần kia đã là những bài thơ của muôn đời. Em biết không, những chàng nhạc sĩ phi lao đã phổ nhạc vào thơ và họ hát suốt ngày, suốt tháng, suốt năm. Nhạc và thơ, ở đây, ta chỉ mơ hồ cảm. Thêm một bài thơ của anh, cảnh tượng sẽ trở nên tầm thường, dù là viết trên cát.

– Em nghĩ lại nhé ?

– Nghĩ đi.

– Nơi đây, em không bao giờ đến lần thứ hai nữa.

Hoài khoác tay lên vai tôi:

– Không có người con gái thứ hai như em, trên đời. Em là tiểu thuyết, hiểu chưa ?

– Em là bóng mây.

– Em là gái Liêu Trai mới đúng.

– Không, em là hoa quỳnh, bạn em bảo thế.

– Thực ra, em là khói sóng.

– Và anh là biển sớm.

Chúng tôi đi trên cát trắng. Đi từ đầu bãi và định đi đến cuối bãi. Đội nắng mà đi. Cơ chừng tóc tôi sẽ bị nắng đốt? Tôi không ngại nắng. Nắng không thể làm tóc tối úa héo. Tôi ngại một điều chỉ cách tôi một sợi tóc. Chính điều ấy sẽ làm nắng hè đốt úa mái tóc tôi. Và điều ây, làm sao tôi biết chắc ? Làm sao tôi đề phòng ? Làm sao tôi cự tuyệt nếu nó xảy ra như một vết đau êm ái ? Hai đứa tôi, Hoài và Nhị, in những dấu chân trên cát trắng của bãi biển Đại Lãnh. Tôi không nhìn lại nhưng tôi tin rằng những dấu chân còn nguyên vẹn, rất đẹp. Những dấu chân sóng không nỡ cuốn trôi. Để ai xuống bãi cũng tưởng dấu chân của đôi tình nhân gặp nhau ở đây và đã cưỡi hạc bay lên trời. Họ sẽ nhìn trời. Và tôi hy vọng, lúc đó, có đôi hạc trắng bay ngang.

– Nhị ạ, em mỏi chân chưa ?

– Chưa.

– Em có biết chúng mình đã in bao nhiêu dấu chân trên cát?

– Vô cùng,

– Chúng mình điên ?

– Anh lầm rồi, Hoài ơi! Chúng mình tiên. Không ai cất công tới đây để in và đếm dấu chân cả.

– Chúng mình là con nít.

– Ai cũng trở thành con nít, nếu họ là chúng mình. Anh đã nói cho em nghe về dòng suối, cây cầu ở cuối bãi này, ở chân đèo Cả. Muốn đến, chắc không khó gì. Thạch Kiều sẽ mang chúng mình tới. Anh lại vừa nói chúng mình là con nít. Em là con nít, Hoài nhỉ ? Em không muốn tới cuối bãi đâu. Hãy để dòng suối là nơi em mơ ước đến và khó lòng đến, Hoài nhé! Anh chả đã nói với người chủ thuyền “Chúng tôi muốn đi, không muốn đến” là gì! Vậy chúng ta chỉ đi Đại Lãnh và đừng đến dòng suối dưới chân đèo Cả.

Hoài im lặng. Chàng dìu tôi về phía rặng phi lao. Chúng tôi ngồi dưới gốc một cây phi lao, nhìn ra biển xanh mênh mông. Hình như, có lúc, tôi dựa đầu vào vai Hoài ngủ đi trong tiếng ru thân ái của nhạc phi lao…

—>7

Advertisements

One thought on “THƯ TÌNH TRÊN CÁT

  1. Rất thích đọc truyện của Duyên Anh ! từ nhiều đề tài như Văn hóa ,xã hội … nhất là truyện Mơ thành người Quang Trung và Bò sữa gặm cỏ cháy rất hay !

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s