THƯ TÌNH TRÊN CÁT

-7-

NẾU BẮT TÔI TẢ CẢNH BÃI BIỂN Nha Trang, tả cảnh hải đảo, tả cảnh cầu Đá, tả cảnh Hải học viện, tả cảnh Đại Lãnh, tả cảnh suối nước nóng Dục Mỹ… tôi sẽ không tài nào tả nổi. Tất cả những cảnh đẹp ở đây nằm gọn trong hai tiếng Nha Trang. Tôi là một thiếu nữ mơ mộng. Mùa hè là mùa để học trò mơ mộng. Mơ mộng không làm hại ai, chỉ làm đời mình có chút ý nghĩa. Và, ở một ý nghĩa nào đó, mơ mộng gần gần giống hy vọng. Sống là biết hy vọng thì tại sao sống là không được mơ mộng ? Tôi mơ mộng, một mai, sẽ là người của đám đông, sẽ đi cùng khắp đất nước tôi. Và sẽ có người hỏi tôi : “Cô Kiều Nhị, cô đã đến nhiều thành phố ở Việt Nam, theo cô, nơi nào đẹp nhất?” Tôi sẽ thành thật và xúc động – như công chúa Anne- đáp rằng : ” Nha Trang. Bởi vì, Nha Trang là thành phố đã cho tôi nhiều kỷ niệm. Nơi nào cho ta kỷ niệm khó quên và ta gửi lại đó những kỷ niệm khó quên của đời ta là nơi đẹp nhất. Đối với tôi Nha Trang đẹp nhất “.

Con nhỏ Phượng “thẩm vấn” tôi hơi kỹ và khăng khăng đòi tôi tả cảnh tôi đã đến hôm qua. Nhỏ Phượng lạ gì bãi biển Đại Lãnh. Nó sẽ cười chế diễu tôi. Nhưng nếu tôi tả cảnh mộng của bãi biển Đại Lãnh và bảo bãi biển xa xăm nào, nhỏ Phượng sẽ thích lắm. Tiếc là tôi không tả được cảnh mộng đã bàng bạc kỷ niệm của tôi. Sáng nay tôi quên… mộng du. Vì Hoài không tới. Tôi cũng không lẻn ra bãi biển quen thuộc – bãi hẹn, theo nhỏ Phượng -. Tôi ở nhà và được vây quanh bởi những người bạn thân. Có Vinh, Vinh tư lự nhất đám. Phượng quên khuấy rằng chính nó nói Vinh “mết” tôi nên con nhỏ cứ “hồn nhiên” đâm những mũi kim vào trái tim Vinh.

– Này Nhị, gã ấy tán mi ra sao ?

– Gã không tán.

– Mi tán gã à ?

– Nhảm, bàn chuyện đi hòn yến xem sao.

Tôi nhìn Vinh :

– Anh có thấy mùa hè còn dài không, anh Vinh ?

Vinh nói :

– Dài đủ để tôi trồng cây sầu đau trên cát, như Nhị bảo.

Vinh rút điếu thuốc trong bao thuốc đặt trên bàn. Hắn bật lửa châm thuốc.

– Tôi đã vấp ngã.

Phượng cười:

– Tại Vinh chủ quan. Và tại Vinh thích… thay đổi.

Vinh lắc đầu:

– Chị Phượng lầm. Vinh không chủ quan đâu, cũng chẳng thích thay đổi. Vinh khó thể giải thích, tạm hiểu rằng thế giới của Vinh và của chị ít mầu sắc. Nó hào nhoáng nhưng chỉ có hai ba màu.

Tôi nói:

– Anh Vinh bắt đầu triết lý vụn.

Ngó Phượng, tôi mỉm cười :

– Tao gạt mi cho mi ngạc nhiên chơi, mộng du chi đâu. Tao là đá cục, là khối băng, mi quên à ?

Phượng hỏi:

– Vậy mi trốn đi với ai ?

Tôi đáp:

– Một mình. Đã giao hẹn với mi rằng tao vốn cô đơn, tao không quen nhập vào đám đông, ra Nha Trang tao tự tìm nơi chốn ngao du, sao mi còn hỏi ?

Vinh xen vào:

– Tuy nhiên, tôi vẫn trồng cây sầu đau trên cát.

Phượng lại đùa :

– Trồng cây si thú hơn.

Làm ra vẻ chưa hề “say nắng lạ”, tôi đề nghị:

– Hôm nay có mục gì không ?

Phượng hất tay về phía Vinh :

– Nhường Vinh câu trả lời.

Vinh nhả khói thuốc, nhìn lên trần nhà:

– Tôi muốn bắt chước Nhị, tập sống cô đơn. Nhị bảo mùa hè còn dài, tôi hy vọng ngày chót của mùa hè, tôi có thể nói một câu thật ngắn với Nhị. Bây giờ, tôi xin kiếu.

Vinh đứng lên, chào tôi, bỏ về. Hắn quên luôn đám bạn của hắn. Họ cũng bỏ về, ngay đó. Phòng khách còn tôi và Phượng. Tôi trách Phượng:

– Mi thích đùa cợt, mi làm Vinh đau khổ.

Phượng cãi:

– Tao hay mi ?

– Mi. Mi ác độc thản nhiên kể chuyện tình của tao trước mặt Vinh.

– Mi cải chinh rồi mà…

– Vinh không bao giờ tin.

– Thực ra mi phịa chuyện?

– Ừ,

– Thế thì, cuối cùng, Vinh sẽ trồng được cây si trên cát hay trong tim mi.

– Tao hy vọng Vinh sẽ trồng cả cây si lẫn cây sầu đau trên cát một lượt. Vì, Phượng ạ, yêu là đi vào cõi buồn.

– Cõi buồn ở nghĩa địa ?

– Ở xa xăm.

– Mi luôn luôn mộng tưởng.

– Còn mi luôn luôn nhạo báng mộng tưởng.

– Tại sao sống cứ phải tìm kiếm cho mình một chốn cô đơn?

– Chốn đó, mình sống riêng với mình.

– Mi đã sống riêng với mi mấy hôm rồi, mi thấy chốn đó ra sao ?

– Tuyệt diệu.

– Mi đếm được bao nhiêu chiếc vỏ ốc trôi giạt trên cát?

– Tao chỉ đếm những dấu chân.

– Dấu chân dã tràng ?

– Dấu chân kỷ niệm.

– Kỷ niệm buồn ?

– Bây giờ thì chưa.

– Bao giờ mới chín buồn ?

– Khi mùa hạ sang.

– Mi có điên không ?

– Không, tao tiên.

– Vậy bây giờ là mùa đông à ?

– Bây giờ sắp mùa hạ.

– Mi bị trúng ngải rồi.

– Có lẽ. Tao bị… thư!

– Ở đâu?

– Tim.

– Tim mi đau nhói, hả ?

– Đau êm ái.

– Đến chú Mạch chữa nhé ?

– Bác sĩ không thể nhổ rễ cây tình mọc trong tim.

Phượng lắc đầu:

– Tao thua mi. Tao đầu hàng mi. Những dấu hỏi trên cát hẳn là chuyện thật. Mi không phịa. Nhị, tao muốn nghe mi kể cõi buồn ở xa xăm của mi.

Tôi cười:

– Mi thú nhận là mi thèm cõi buồn đó đi.

Phượng bĩu môi:

– Còn lâu.

– Thế thì tao ngậm miệng.

Tôi giả vờ đưa tay ôm ngực:

– Tao đang đau, mi ơi, Phượng ơi! Chắc tao bị trúng nắng. Mi cho tao viên thuốc cảm và cho tao lên phòng nhé!

Phượng hỏi:

– Mi nỡ để tao cô đơn hôm nay ?

Tôi nói:

– Mi phóng xe ra bãi biển. Con trai sẽ bu quanh mi, tha hồ mi tuyển lựa, chấm điểm.

Tôi rời phòng khách, lên gác. Phượng nửa tin nửa ngờ :

– Mi cảm thật à ?

Tôi nhăn nhó :

– Nhức đầu quá xá,

Phượng theo tôi. Nó đưa tôi vào phòng của tôi và đi lấy thuốc cho tôi uống. Phượng dặn dò chị Hai săn sóc tôi. Nó bảo tôi nằm nghỉ. Tôi mong có thế. Uống một viên Aspirine chả hại gì. Tôi uống ngon lành khiến Phượng tưởng tôi nhức đầu thật. Con nhỏ tự xóa những dấu hỏi trên cát. Và nó đinh ninh tôi là khối băng, là đá cục, là đứa con gái kỳ cục.

Tôi nằm yên trên giường, mắt mở rộng, hồi tưởng chuyện trưa qua, chiều qua. Với Hoài. Bắt đầu từ các đầm sen bên đường quận lỵ Ninh Hòa. Ở bãi biển Đại Lãnh, chúng tôi trở về đến Ninh Hòa đúng một giờ trưa. Hoài dừng xe ở gốc cây cạnh đầm sen. Mùa này, sen đang nở. Hương sen theo gió đưa lên ướp mát tâm hồn. Dưới bóng mát của cây lớn và trong cái thơm mát của đầm sen, tôi không nhìn thấy nắng đốt mặt đường nhựa nữa, Mầu hoa sen hồng nhạt dịu mắt. Nắng làm nhụy hoa vàng tươi. Những chú cá hồn nhiên nghịch ngợm. Và nước bắn lên, đọng lại trên mặt lá, giúp lá khỏi vàng úa. Tôi đã dựa đầu vào vai Hoài, thiếp ngủ dưới gốc một cây phi lao, trong điệu nhạc tình tự của gió biển. Tôi lại muốn dựa đầu vào vai Hoài, thiếp ngủ dưới một gốc cây bên đường, trong hương thơm của hoa sen. Tình yêu, tôi ngỡ, đang nằm êm trên đài sen. Đẹp như thế và thơm như thế.

– Nhị…

– Dạ.

– Chúng ta thiếu hai chiếc nón.

– Vâng.

– Có sẵn đây rồi. Để anh xuống lấy.

Hoài lội xuống đầm sen. Sợ chàng ngắt hoa, tôi vội nói :

– Đừng lấy hoa.

Hoài cười :

– Anh hiểu ý em mà.

Chàng ngắt hai chiếc lá thật tươi, thật lớn. Chúng tôi đội lên đầu, đi dưới nắng y hệt hai híp-pi.

Về quận lỵ Ninh Hòa, chúng tôi dùng bữa trưa. Có nem là chắc rồi. Nem Ninh Hòa quả là ngon. Sau đó, Hoài đưa tôi đến suối nước nóng Dục Mỹ. Xe chạy ngót mười cây số ngàn. Gió không làm bay lá sen. Vì Hoài đã cột dây như quai nón và tôi dùng tay đè lá. Tôi biết lá sen đã úa héo giùm tóc tôi. Lá sen cúp lại trùm quá tai tôi. Tôi đội lá sen. Tôi đội trên đầu một tình yêu cao quý.

Anh cũng vậy, Hoài nhỉ ? Chúng tôi đi. Mùa hạ đi theo. Chúng tôi đến. Mùa hạ sẽ đến. Mùa hạ dừng lại như một chuyện tình có đoạn kết. Những chuyện tình có đoạn kết (dù đoạn kết mang một ý nghĩa nào) đều là những chuyện tình tẻ nhạt. Chuyện tình đi đến hôn nhân là chuyện tình thảm khốc, Chuyện tình dở đang, đổ vỡ là chuyện tình tầm thường. Bởi nó có đoạn kết. Nhưng một chuyện tình không có đoạn kết luôn luôn, mãi mãi là chuyện tình đẹp. Nó như mây trắng trên nền trời xanh, bay hoài ngàn năm và lúc nào ta cũng thấy nó cao sang, nó là mong ước, là mộng tưởng. Nó lơ lửng trong tâm hồn ta. Nó bàng bạc quanh cuộc đời ta. Tình yêu đó, ta đội trên đầu ta.

– Nhị…

– Dạ.

– Em không muốn tắm suối mát dưới chân đèo Cả, em có muốn đến suối nóng Dục Mỹ ?

– Anh chưa tả dòng suối đó.

– Thường du khách đến để mua trứng gà ngâm nước suối một lát rồi ăn. Có người mua cả gà, làm thịt gà ngay tại đây.

– Eo ơi!

– Có một căn nhà giống chiếc long đình, trống tung bốn bề, cách suối ít thước. Ở rui mè, du khách dùng vôi trắng ghi tên mình làm kỷ niệm. Có kẻ sợ đời không nhớ mình, ghi cả nghề nghiệp. Thí dụ : Văn Ba, thợ cắt tóc, đến suối nước nóng Dục Mỹ ngày… tháng… năm..

– Vậy thôi, em không đến.

– Anh muốn đưa em lên đỉnh đèo Phượng Hoàng nhưng muộn rồi và Thạch Kiều khó leo nổi.

– Tên đèo nghe hay qưá.

– Xuống khỏi đèo đã là cao nguyên.

– Tức là ta lên cao?

– Qua đỉnh đèo chút xíu, em sẽ thấy quận lỵ Khánh Dương đìu hiu. Quận lỵ được đánh đai bằng rừng núi.

– Ở đó hẳn thiếu chân trời.

– Em muốn đến không ?

– Anh bảo muộn rồi.

– Hoài lặng thinh. Chàng vòng xe lại. Chúng tôi đi, không bao giờ đến. Chúng tôi đi và chúng tôi về. Về nguyên vẹn. Và tôi được nằm trên giường hồi tưởng chuyến đi. Hồi tưởng mưa xanh. Hồi tưởng nắng đào. Hồi tưởng gió biển. Hồi tưởng hương sen. Những hồi tưởng ấp ủ một chuyện tình.

o O o

Vào buổi chiều, Vinh tới. Hắn gõ cửa phòng tôi rồi lùi lại thật xa cửa phòng. Tôi hé cửa nhìn ra. Thấy Vinh ôm một bó hoa. Lúc đó, tôi đã sửa soạn xong, định ghé qua phòng của Phượng nói chuyện gẫu. Vinh mỉm cười chào tôi và hỏi :

– Tôi có thể tự tay cắm hoa trong phòng của Nhị ?

Tôi chưa kịp trả lời, Vinh đã nói:

– Tôi biết là tôi lố lăng. Không ai tặng hoa bạn mình vào buổi chiều.

Tôi sững sờ nhìn Vinh, một Vinh khác lạ với Vinh lần đầu gặp gỡ, một Vinh bắt tôi hối hận những gì đã nghĩ về Vinh bằng ý nghĩ chủ quan và đầy thiên kiến của mình. Vinh cầm bó hoa trên tay. Hình như, Vinh cảm động. Hình như, Vinh đang run rẫy. Vinh nói giọng trầm xuống:

– Chiếc xe sớm nhất từ Đà Lạt vừa về.

Tôi mở rộng cửa phòng :

– Anh chân thành quá, anh Vinh. Không có sự chân thành nào lố lăng cả.

Vinh bước tới:

– Tôi rất sung sướng nghe câu nói ấy của Nhị. Tôi đã chờ Nhị nói như thế. Tôi vẫn chờ đợi Nhị. Quả thật, mùa hè còn dài. Cho tôi.

Tôi đưa cả hai tay đỡ bó hoa hồng nhung:

– Cám ơn anh Vinh. Anh không bận chứ ?

– Không.

– Anh xuống phòng khách trước nha, tôi sẽ xuống sau. Ta cần nói chuyện với nhau.

– Hết chiều nay ?

– Vâng, hết chiều nay.

Vinh ngoan ngoãn nghe lời tôi. Lát sau, hai chúng tôi ngồi đối điện ở phòng khách. Im lặng hoàn toàn. Vinh hết thích âm nhạc chăng ? Hắn đốt thuốc và chẳng biết mở đầu câu chuyện thế nào. Vinh ngu ngơ, khờ khạo một cách dễ mến.

Hắn nhìn khói thuốc, nhìn tôi, nhìn lên trần nhà, nhìn ra cửa. Vinh giống hệt một cậu trai vừa lớn lần đầu tiên làm quen với một cô gái. Vinh tương phản Vinh nhố nhăng hôm nào. Tôi hỏi:

– Anh còn nhớ anh bảo có nhiều chuyện muốn nói với tôi chứ, anh Vinh?

– Vâng, tôi chưa quên, tôi không quên.

– Anh muốn nói chuyện gì trước?

– Nhị thấy tôi thay đổi nhiều, phải không ?

– Anh không thay đổi đâu, anh sống thật với anh.

– Tôi thì cho là mình thay đổi. Vì Nhị đã làm tôi thay đổi.

– Anh vừa nói “mùa hè còn dài”…

– Tôi nhớ.

– Nếu anh thay đổi, tôi mừng giùm anh. Người ta chỉ tìm thấy những gì ngưới ta mong ước trong nỗi cô đơn. Anh đồng ý là khi ta mơ mộng, ta thường ngồi một mình ? Anh đã khi nào mơ mộng ?

– Tôi đang mơ mộng.

– Anh đang nói chuyện với bạn anh.

– Tôi đang nói chuyện với Nhị. Nhị, tôi nói thật, mùa hè dài quá. Tôi sợ nó không bao giờ chấm dứt. Tôi đành vội vã và tôi biết Nhị sẽ trách móc sự vội vã đó. Nhị bảo : Không có sự chân thành nào lố lăng cả. Tôi hỏi thêm : Có sự chân thành nào bị kết tội không ?

– Không.

– Vậy đây là sự chân thành của tôi: Tôi yêu Nhị. Tôi yêu Nhị, Nhi hiểu chưa?

Vinh nói hết câu, không chờ tôi trả lời, đứng ngay dậy và bước nhanh ra cửa. Rồi cắm cổ chạy thoát khỏi ngôi biệt thự. Tôi nhìn theo. Và dựa đầu vào thành ghế. Ngẩn ngơ. Vinh đã là những ý nghĩ lởn vởn trong tâm hồn tôi. Bây giờ, Vinh bắt tôi xao xuyến. Tôi đã tưởng không bao giờ xao xuyến vì Vinh. Tôi đã coi thường Vinh. Mùa hè chưa đến. Mùa hè quá dài. Tôi đứng giữa hai mùa hè của hai người. Một người chưa nói yêu tôi. Một người đã nói yêu tôi.

Một người như là mộng. Một người như là thật. Cả hai làm thành một biên giới kỳ ảo cho một chuyện tình. Hãy ví hai người là hai bờ cỏ đầy hoa. Ở giữa là con đường nhỏ. Tôi đi trên con đường ấy. Con đường tình mộng của tuổi vừa lớn. Bên đây dốc mơ sẽ là bên kia dốc mơ, hoặc ngược lại, nếu ta cứ mất công phân chất, tìm đến. Đừng bao giờ tìm đến. Đừng bao giờ dại dột tìm đến. Con đường tình yêu không hề có lửa trước mặt để ta nhận thấy. Mãi mãi điểm nhận đường phủ kín cơ hồ biển sớm tinh mơ bị phủ kín bằng khói sóng.

– Nhị…

Tôi giật mình. Phượng đang còn đứng ở cầu thang.

– Tưởng mi mộng du hoàng hôn.

Phượng thong thả bước xuống.

– Tao qua phòng mi. Chẳng thấy người, chỉ thấy hoa. Của ai tặng đó ?

Tôi đáp:

– Của Vinh.

– Nó làm mi buồn cười à ?

– Làm tao suy nghĩ.

– Nó đã trồng cây sầu vào tim mi ?

Phượng đã xuống hẳn cầu thang và tới ngồi trên thành chiếc ghế tôi đang ngồi. Con nhỏ vuốt tóc tôi:

– Phải không, đá cục ?

Tôi lắc đầu ;

– Không.

– Vậy nó bắt mi suy nghĩ cái gì ?

– Một điều khó nói.

– Mi luôn luôn bầy đặt.

– Có lẽ.

– Chắc chắn chứ còn có lẽ chi nữa.

– Ừ, chắc chắn. Mi muốn hiểu sao thì hiểu.

– Mi khiến tao buồn lây.

– Mi không biết buồn đâu, Phượng ạ ! Nếu thật sự mi thích buồn và sung sướng với nỗi buồn của mình, tao khuyên mi nên ra bãi biển vào sáng sớm tinh mơ. Vào lúc đó biển lên tiếng. Và mi sẽ được nghe biển thuyết giảng kinh tương tư!

Phượng cười nắc nẻ. Con nhỏ véo má tôi:

– Mi khôi hài khá lắm. Mi là hề…

Tôi không cãi, Phượng hỏi:

– Chán biển chưa ?

Tôi nói:

– Yêu thêm. Tại sao lại chán biển? Tao đã gửi linh hồn tao cho biển.

Phượng vỗ mạnh vai tôi:

– Đi ăn cơm chứ ? Đêm nay tao sẽ thức trắng nghe mi ca ngợi biển.

Tôi đứng dậy:

– Biển Nha Trang,

Hai chúng tôi rời biệt thự. Nắng đã tắt. Ngồi trên xe của Phượng tôi cảm thấy lành lạnh. Cái lạnh của ngọn heo may đầu thu. Tôi sợ hãi. Hình như sắp hết mùa hè. Hình như mùa hè đã tới, như Hoài thường nhắc về một mùa hè của chàng và tôi.

—>8

Advertisements

One thought on “THƯ TÌNH TRÊN CÁT

  1. Rất thích đọc truyện của Duyên Anh ! từ nhiều đề tài như Văn hóa ,xã hội … nhất là truyện Mơ thành người Quang Trung và Bò sữa gặm cỏ cháy rất hay !

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s