BỒN LỪA

3

ĐÊM HÔM ẤY, BỒN LỪA CỨ BỊ GIẬT mình thức giấc hoài. Mọi đêm, học bài xong, đặt mình xuống ván chừng năm phút là nó đã ngáy khò khò. Mẹ nó hay mắng yêu nó “Cái thằng Bồn tài thật, nó nhắm mắt lại là ngủ tới sáng. Trộm nó cắt “dế” mang đi nó cũng chẳng hay biết gì”. Mẹ Bồn lừa còn dọa “Mày ngủ mê mệt vậy, trộm nó cắt “dế ” mày là mày hết lấy vợ, con ạ !” Bồn lừa thường nũng nịu :”Con đâu cần lấy vợ, trộm nó cắt chân con, con mới sợ”. Mẹ nó vin câu đó, bảo nó : “Tao mong trộm cắt chân mày đi. Để mày đủ chân, cả ngày mày chạy nhông ngoài bãi bóng”. Bồn lừa lo mất chân lắm. Nhưng nó vẫn ngủ quên cả trời đất. Thế mà sao đêm nay, Bồn lừa cứ bị giật mình thức hoài ?

Bồn lừa nghĩ ra rồi. Cu cậu nóng ruột muốn biết “có bao giờ chiêm bao là sự thật không nhỉ”. Cái ván kê ngay ngoài hè, bên con ngõ nhỏ. Ánh trăng khuya nhễ nhại trên những tầu lá dừa, trên những mái nhà tôn. Đèn ngõ và đèn nhà đã tắt ngóm. Chỉ còn đèn trăng tráng ánh sáng bạc dịu dàng lên khu ngoại ô nghèo nàn. Bồn lừa ngước nhìn những cây dừa ở cuối ngõ. Nó nghe rõ tiếng những giọt sương từ những tầu lá rơi xuống mái tôn mỗi khi có cơn gió lang thang ghé xóm này. Bồn lừa ngồi dậy. Nó dựa lưng vào vách nhà, ôm cái gối trong lòng và tưởng tượng nó ôm trái bóng, dựa lưng vào cột đèn như buổi chiều, để tìm lại giấc chiêm bao tung lưới Gilmar. Nhưng giấc chiêm bao đẹp cơ hồ kỷ niệm đẹp, cơ hồ tuổi thơ của một đời người, nó chỉ đến một lần, rồi vĩnh biệt, vĩnh biệt ngàn năm. Nó êm ái bò vào tâm tưởng ta và êm ái ra đi, không luyến thương ta, không hứa với ta nửa lời.

Bồn lừa nhắm mắt hàng chục lần. Chả thấy giấc chiêm bao buổi chiều đâu. Nó đâm tức con nhà Quyên Tân-định. Rồi Ba-tây làm sao gỡ được cú sút “trồng cây chuối” của Bồn lừa ? Rồi dứt trận đấu, quang cảnh vận động trường Cộng-hòa thế nào ? Đội bóng của nó có bắt Gilmar vô lưới nhặt thêm vài trái nữa không ? Quyên Tân-định đúng là thằng oắt vô tích sự. Người ta đang chiêm bao thì nó phá đám. Bồn lừa liệng gối ra đầu ván. Nó nằm xuống, kéo chăn trùm kín ngực. Mắt nó mở thao láo.

Bồn lừa nằm không yên. Nó cựa quậy lung tung. Có lúc ức quá, nó đạp mạnh vào vách ván. Khiến bố nó phải lồm cồm chui khỏi giường, ra chỗ nó ngủ:

– Muỗi đốt mày hả, Bồn ?

– Dạ, không.

– Sao mày giẫy đành đạch vậy?

Bồn lừa nín thin thít. Nó chẳng biết phải nói với bố thế nào. Vì nó tin rằng bố nó không thể giúp nó tìm hiểu “có bao giờ chiêm bao là thật không nhỉ”. Bố Bồn lừa làm nghề… soát vé ở rạp xi nê Kinh Thành, kiêm nhiều việc lặt vặt khác. Mẹ nó bán thuốc lá và xổ số kiến thiết quốc gia trước rạp Moderne. Bồn lừa có bốn anh em. Thằng anh nó đã đi học nghề đóng giầy. Hai đứa em gái nó lui cui ở nhà thổi cơm, xách nước và trông hàng giúp mẹ. Chỉ một mình Bồn lừa được đi học, cũng nhờ cô giáo trường tư trong xóm. Một hôm, bố nó đến trường xin cô giáo cho anh em nó nghỉ học. Cô giáo bảo bố nó: “Cháu Bồn thông minh lắm. Ông bắt nó thôi học uổng quá. Nếu có vì túng bấn thì tôi miễn phí cho cháu Bồn”. Bố nó nghĩ đến cái thân phận của anh soát vé thất học, nghèo khổ, bèn nghe lời cô giáo, nhờ cô kèm cặp nó. Còn thằng anh nó, bố nó nhất định bắt phải học một nghề.

Bồn lừa được ở lại học thì sung sướng lắm. Sung sướng có những buổi chiều rảnh rang, vác bóng ra sân Hoa-lư quần với bạn bè. Anh nó bị “giam” trên Sài-gòn. Học nghề khổ sở vô cùng. Trước khi dạy mình cầm mũi kim, người ta bắt mình mở cửa, đóng cửa, quét nhà, rửa bát, lau xe, dẫn em đi chơi, rửa đít cho con người ta. Mình khép nép, sợ người ta một vành. Tủi thân không dám khóc. Ăn cơm chung với đầy tớ. Và ăn cơm thừa canh cặn hàng mấy tháng ròng rã người ta mới sai vặt quanh cái nghề mình muốn học. Bồn lừa nghe anh tả cái kiếp chú nhỏ đi học nghề, nó phát sợ và thương anh ứa nước mắt. Nó cố gắng chăm chỉ, ngoan ngoãn để bố nó khỏi tống nó đi học nghề.

Trường Bồn lừa theo học là trường trong xóm nghèo, không có tên như trường Dzũng Đakao, Chương còm. Bọn nhãi học trường này rặt con nhà lao động. Sáng đi học, chiều đi bán báo, bán bong bóng hay đứng khơi khơi trước cửa các tiệm ăn, có ai đậu xe hơi thì chạy ra xin giữ kiếm tí tiền còm. Chiều đí học, sáng đi nhặt lon đồ hộp, gánh nước mướn… Bồn lừa thương bố mẹ, lại sợ học nghề, nó đã xin mẹ nó cấp “vốn” cho nó để nó theo bạn bè đi bán bong bóng.

Bồn lừa là thằng bán bong bóng tài tử. Hôm nào thích nghỉ, đi đá bóng, nó nghỉ liền. Tụi nhãi bán bong bóng cũng có một đội bóng, mỗi thằng chung năm mười đồng vào hội. Nhưng Bồn lừa không ở hội bán bong bóng. Nó trót chơi với tụi Dzũng Đakao, Chương còm nên phải đá cho hội Đakao. Hễ khi nào tụi bán bong bóng đấu với các hội khác, trừ hội Đakao, Bồn lừa “khoác áo” hội bong bóng. Và luôn luôn chiến thắng.

– Mày có ngạt mũi không ?

– Dạ không.

– Trời nắng chang chang mày cứ phơi ngoài sân cỏ, thế nào cũng bị ốm nặng, Bồn ạ !

– Con đâu dám phơi nắng.

– Thế sao mày ngủ không yên ?

– Con không biết.

Bố nó đặt tay lên trán. Rồi nằm xuống cạnh nó.

– Trong nhà nực quá xá. Ngoài này có gió mát thiệt.

Bồn lừa gác chân lên đùi bố, lông chân bố nó làm Bồn lừa nhồn nhộn. Bồn lừa gạ chuyện bố :

– Tuần tới có tuồng nào hay không, hả ba ?

– Có.

– Cao bồi hay chiến tranh ?

– Tuồng tranh giải túc cầu thế giới năm 1962.

– Tuyệt, tuồng hay tuyệt. Bữa nào đổi tuồng ba nhớ biểu con nghe ba ?

Nó luồn tay nó dưới gáy bố, mơn man những sợi tóc cứng như rễ tre :

– Hồi bằng con, ba có ham đá banh không ba ?

Bố nó thở dài :

– Nghèo mạt rệp, ham cái gì ?

Bồn lừa nhắc tay trái, vỗ nhẹ ngực bố:

– Đá banh đâu có cần giàu hả, ba ?

Bố nó chép miệng,

– Không giàu lấy tiền đâu mua giấy coi các trận quốc tế ?

Bồn lừa nhếch mép cười:

– Bộ, ba không biết leo tường coi cọp à ?

Nó khoe thành tích :

– Con đã leo tường sân Hoa-lư.

Bố nó phát khẽ nó một cái :

– Sân Hoa-lư mà ăn nhằm cái gì, Quốc tế ai thèm đá ở sân Hoa-lư. Tao nghe la-dô nói cũng khoái con ráy, khỏi mất tiền mua giấy vô cửa.

Bố Bồn lừa thật lẩm cẩm. Nó hỏi chuyện “khi bằng tuổi con” của bố nó. Thì bố nó lại nói vẩn vơ sang chuyện nghe la-dô trực tiếp truyền thanh những trận cấu quốc tế. Bồn lừa hết hy vọng hỏi bố nó “có bao giờ chiêm bao là sự thật không nhỉ” rồi. Chỉ còn bố thằng Chương còm may ra giúp nó hết thắc mắc. Bồn lừa ơi, ai bảo mày mơ mộng, ai bảo mày dám ước ao hạ Ba-tây khi bạn mày là Quyên Tân-định chỉ ao ước được xách giầy cho thằng Pelé, chu du thế giới ! Mày mơ giấc mơ quá lớn, thành thử, mày cứ sợ không ai giải đáp nổi giấc mơ của mày.

– Ba này…

Có tiếng ngáy đều đều sát bên tai Bồn lừa. Bố nó đã ngủ. Bồn lừa khẽ rút cánh tay làm gối cho bố. May quá, giá mình hỏi bố mình “có bao giờ chiêm bao là sự thật không nhỉ” chắc ổng sẽ cười mình ghê lắm đấy. Bồn lừa vắt tay lên trán. Đêm cựa mình, Bồn lừa nghe rõ. Nó nghe rõ cả tiếng kêu than muốn biết “có bao giờ chiêm bao là sự thật không nhỉ” reo ở đáy tim nó. Bồn lừa khó chịu cái giấc chiêm bao buổi chiều quá đi thôi. Nó cần nghĩ chuyện khác để quên cú sút “trồng cây chuối” tung lưới Gilmar.

A đây rồi, chuyện đảng bán bong bóng. Những thằng nhóc bán bong bóng ở vùng Đakao, Tân-định đã bầu Bồn lừa làm chúa đảng. Lịch sử đảng bong bóng của Bồn lừa kỳ cục lắm. Những thằng nhóc bán bong bóng không thể thổi còi dụ con nít loanh quanh vùng cư ngụ của chúng được. Trái bóng phải mất một ngày mới xì hết hơi nếu nó không vỡ ngay. Bọn nhóc bán bong bóng hiểu “nghề” của chúng hơn ai hết. Và chẳng có đứa nào khờ dại vác cây sào đầy nhóc bong bóng thổi căng, đi hai ngày liền qua một con phố, một ngõ. Chúng nó “phiêu lưu” xa dần “rày đây mai đó” như những dân giang hồ chính hiệu. Và dấu chân chúng đã in vết trên cả hè phố Sài-gòn.

Bờ sông là nơi lý tưởng của đảng bong bóng Bồn lừa. Chiều nào, ở bờ sông cũng đông nghịt con nít. Con nít nhà giầu ra hóng gió, coi tầu. Con nít nhà nghèo từ Khánh-hội qua leo “cầu tụt”. Con nít đều khoái chơi bong bóng. Đảng Bồn lừa “kiếm ăn” dễ dàng. Nhưng chúng nó đụng độ bọn nhóc bán báo. Thoạt đầu là những lời trêu chọc, khích bác. Rồi đến những cú huých tay. Cho tới một buổi chiều, một thằng bán báo to con dùng dây thung bắn đạn dây thép nổ liền một phát năm trái bóng lớn của bọn Bồn lừa thì trận giặc bong bóng – bán báo khai diễn tại chiến trường bờ sông Sài-gòn.

Bọn bán bong bóng bất kể Đakao, Tân-định, Khánh-hội hay Hòa -hưng, kết hợp thành một “lực lượng” ngót hai chục mạng chống với trên hai chục thằng bán báo. Bồn lừa phản ứng trước tiên bằng cách đá tung chồng báo khỏi tay một địch thủ, nên anh em tôn nó làm chỉ huy trưởng.

Bồn lừa chớp mắt. Quang cảnh chiến trường dậy sóng gió trong tầm hồn nó.

– Tụi nó sẽ bắn vỡ hết trơn bóng của tụi mình, Bồn lừa ạ !

– Mày tính sao đây, Bồn lừa ?

– Tụi mình nhịn đi.

– Rút về nhà.

– Ông ngán bờ sông rồi.

Diệu Thủ thư sinh Bồn lừa, trong Hoa-lư quái hiệp, nghiến răng ken két. Nín bọn bán báo chiều nay, mai bốc bọn Dzũng Đa-kao, Quyên Tân-định, Chương còm, Hưng mập thì cứ gọi là bọn bán báo nhừ đòn. Nhưng, chả lẽ, hễ bị bắt nạt lại phải cầu cứu Dzũng Đakao, Chương còm? Con nhà Chương còm hồi chọi nhau với bọn Thiện Mông-cổ ở Phú-nhuận đã “bốc” nó. Và nhờ nó. Chương còm trở thành dũng sĩ Phú-nhuận, được Hưng mập ca ngợi, được chị thằng nhóc con Hải tặng ổi xá lị chén sướng miệng. Con nhà Chương còm diệt tan giặc Mông-cổ còn bày trò viết hịch “Bình Thiện Mông-cổ Đại cáo” dán ở cổng cư xá Chu Mạnh Trinh. Chương còm mắc Bồn lừa một món nợ. Giờ nó đòi nợ, Chương còm trả ngay. Song Bồn lừa cho vay không thích đòi. Nó tin rằng nó dư sức chống bọn bán báo. Nó phải làm lé mắt bọn bán báo để khỏi phụ lòng anh em đã bầu nó giữ chức chúa đảng và chức chỉ huy trưởng để được bán bong bóng ở bờ sông mà không còn bị bắt nạt nữa.

Bồn lừa dựng cây sào xuống đất, một tay đỡ cây sào, một tay chống cạnh sườn hai chân dạng ra. Gió từ dưới sông lùa lên, thổi tung mái tóc mềm của nó. Trông nó giống hệt ông tướng con, ông tướng vẽ trong truyện Tam Quốc. Nó mím môi:

– Về cái khổ nào? Bộ tụi mình hèn à ?

Nó dộng cái sào “kịch” một tiếng :

– Tao không hèn đâu.

Nó khích đám bạn:

– Thằng nào hèn cứ việc về. Tao không chơi với những thằng hèn. Tao đá banh với tụi Thị-nghè lớn con, tụi nó đá rừng “cộp” tao sưng vù chân, tao “cộp” lại còn không ngán, ngán chi ba cái thằng bán báo cắc ké.

Đáp lời “hịch” của Bồn lừa, một viên đạn dây thép xuyên thủng qua hai trái bong bóng lớn trên cây sào của nó. Và những tiếng cười ha hả của “quân thù”. Bồn lừa giận tái mặt. Nó đưa tay trái vuốt tóc:

– Thằng nào ở lại thì choảng nhau. Thằng nào hèn thì “doọc” gấp.

Chẳng có đứa nào hèn cả. Nhất là anh em Đakao, Tân-định của Bồn lừa.

– Tao ở lại.

– Ông ngán gì bọn bán báo.

– Sức mấy mà ông về !

– Còn khuya ông mới về.

– Ăn thua đủ đi.

Bồn lừa ngoắt tay. Đảng bong bóng theo chúa đảng rút ra khỏi tầm đạn của quân bán báo. Bồn lừa bàn kế hoạch trả miếng thật nhanh. Xong đâu đó, nó đưa cây sào bong bóng của nó cho một thằng. Quân bong bóng rút lui. Tưởng chúng nó sợ, bọn bán báo làm tới. Chúng xếp báo một chỗ, đuổi quân bong bóng bắn rát. Những trái bóng nổ bôm bốp cơ hồ đạn thật. Một vài tên giặc bán báo còn bắn cả vào người kẻ thù. Nhưng quân bong bóng cứ rút vội vàng. Không mấy đỗi, chúng nó đã bỏ chỗ cũ khá dài. Chiến thuật “điệu hổ ly sơn” của Bồn lừa hay tuyệt. Nó đã nhử bọn bán báo “truy kích” kẻ thù để quên rằng Bồn lừa được anh em của nó “che” đã lủi vô đám con nít rồi đột kích vị trí của bọn bán báo.

Bon lừa hất những xấp báo, liệng xuống sông. Giặc bán báo mải bắn bong bóng đâu có rõ chuyện ở… hậu tuyến. Trả thù cho những trái bong bỏng mĩ miều xứng đáng rồi, Bồn lừa phóng người đuổi theo anh em. Lúc đó, trên những cái sào, chỉ còn lơ thơ vài trái bóng. Bọn bán báo thì đã hết đạn. Bồn lừa tới sau kẻ thù. Nó hét lớn :

– Phản công!

Bọn bán báo giật mình quay lại. Quân bong bỏng dùng những cái sào phang lia lịa. Giặc bán báo kêu ơi ới. Bồn lừa tay đấm, chân đá. Anh em nó tấn công dữ dội. Bọn bán báo quen bắt nạt kẻ yếu hơn là chiến đấu. Lại đụng độ Bồn lừa, một thằng nhóc dưới trướng Quyên Tân-định, “kinh nghiệm” chiến trường có thừa, nên yếu thế ra mặt.

Trong giây lát, đã vài tên bán báo lăn cu chiêng, ôm chân la lối… Quân bong bóng càng đánh càng hăng. Và càng nghĩ đến những trái bong bóng bị bắn bể, chúng nó quất bọn bán báo càng mạnh. Giặc bán báo vừa chống cự vừa lùi. Bồn lừa ra lệnh anh em nó kết những cái sào làm thành hàng rào, dồn giặc bán báo về sát bờ sông.

Quân bong bóng tuân lệnh chúa đảng Bồn lừa. Giặc bán báo đâu chịu thua ngay. Chúng nó đá tung những cái sào, lăn xả vào địch thủ, ăn thua đủ. Bồn lừa giật của bạn một cây sào. Nó múa cây sào như Triệu Tử Long múa đao phạng lung tung. Giặc bán báo bắt chước Bồn lừa “cướp võ khí địch, diệt địch” áp dụng ngón “gậy ông đập lưng ông” của dòng Mộ Dung Cô-tô. Quân bong bóng tránh né trối chết. Bồn lừa vội vàng dở ngón… lừa thứ hai. Nó nhẩy khỏi vòng chiến, chỉ tay về phía sau lưng giặc bán báo, hét vang :

– Quân cứu viện đã tới !

Giặc bán báo sợ bị đánh trộm, quay phắt lại đỡ đòn. Bồn lừa chỉ trông chờ vậy, nó hô :

– Phạng đi, phạng liên miên đi !

Quân bong bóng phạng sào cây vô đùi, vô mình mẩy bọn bán báo tơi bời. Trong nháy mắt, quân bong bóng chuyển từ thế cầm cự sang tấn công, lùa giặc bán báo nhích gần bờ sông. Đạo quân của giặc bán báo chống đỡ uể oải. Nhiều đứa la ơi ới:

– Đau quá xá !

– Giập cẳng em rồi!

– Nát xương bánh chè, ba ơi ! Hu hu…

Quân bong bóng dở võ miệng:

– Đau thấy gì?

– Rán chịu đi, lát tao mua cho ve dầu cù là Ấn-độ.

– Nát xương lại Cự Thất mà bó.

Các thế võ “giang hồ vỉa hè” thi nhau phóng ra xối xả. Bồn lừa phạng trúng chân thằng chúa đảng bán báo. Nó cười ha hả:

– Báo các con uống nước no rồi, các con ơi !

Nó nói thêm:

– Ông lừa tụi bay đuổi xa “đồn” tụi bay, ông lẻn lại, ông ôm hết trơn báo của tụi bay, liệng xuống sông rồi.

Giặc bán báo hoảng hốt:

– Chết mẹ !

– Ông không đánh nhau nữa đâu, chúa đảng ơí.

– Ông bỏ chiến trường đây.

Quân bong bóng trêu tức:

– Bỏ đi tám, bỏ đi mà vớt bánh đa về nướng chứ !

– Ai bảo ham bắn bong bóng ?

– Báo ướt đê, một cắc mười tờ đê…

Bồn lừa vung cây sào:

– Dồn chúng nó xuống sông !

Quân bong bóng hứng chí :

– Cho tụi nó vừa mò báo vừa mò tôm, quân ta !

Những chiếc sào kết thành hàng rào. Lần này, giặc bán báo không thể đá tung nổi. Quân bong bóng “hò dô ta” đẩy giặc bán báo xuống sông. Rồi chúng đứng trên bờ, ngó giặc bán báo “bơi chó” vô bờ. Hễ giặc bán báo vừa đưa tay quờ quạng kè đá, quân bong bóng bèn lấy đá chọi, hay lấy sào cây đẩy chúng ra. Tới lúc giặc bán báo chịu hết thấu lạy xin như cốc đế, quân bán báo mới tha tội. Và hiệp ước đình chiến được thi hành ngay. Sau đó, chúa đảng bán báo cam kết không trêu chọc tụi bán bong bóng.

Quân bong bóng chiến thắng. Vốn một trái bóng đâu có ăn nhằm gì. Bọn bán bong bóng lại móc túi lôi ra những trái bóng nhỏ bằng ngón tay, ra công thổi lớn. Nửa tiếng đồng hồ, trên cây sào của mỗi đứa đã đầy nhóc bong bóng xanh, đỏ, tím, vàng. Quân bong bóng thổi còi te te, hiên ngang đi… dụ con nít.

Bồn lừa rạng danh chúa đảng. Bọn nhóc thay phiên nhau ca ngợi nó. Khiến nó mắc cở, thúc khuỷu tay vô bụng một thằng bạn :

– Thôi mà…

Bố nó giật mình:

– Cái gì vậy hả, Bồn ?

Bồn lừa giả đò ngủ. Bố nó lẩm bẩm:

– Lạ thiệt, hết giẫy đến cục cựa rồi thúc cả cùi chõ vào mình.

Bồn lừa nhếch mép cười. Bố nó lồm cồm bò dậy:

– Tao vô trong nhà, trả cái ván mày đó.

Đợi bố vào nhà, Bồn lừa duỗi chân tay thoải mái. Nó ngước nhìn những cây dừa ở cuối ngõ. Bây giờ, trăng đã lẩn trong mây. Bồn lừa không còn thấy chất nhễ nhãi trên lá dừa nữa. Nhưng tiếng sương rơi xuống mái tôn vẫn rõ mồn một. Tiếng sương rơi đã ru Bồn lừa ngủ.

—> 4

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s