BỒN LỪA

6

CHƯƠNG CÒM NẮM TAY BỐ, LEO tới bậc gạch thứ năm thì nghe tiếng gọi :

– Chương còm !

Cả Chương còm và Bồn lừa cùng ngoái lại. Dzũng Đakao ngoắt tay lia lịa :

Chương còm níu bố :

– Tụi bạn con.

Bố Chương còm gật đầu. Chương còm nói lóng, dặn Dzũng Đakao :

Lứ cá lừ tà lừ tờ... (Cứ từ từ…)

Dzũng Đakao khoái chí, nhẫy cỡn. Bấy giờ, Quyên Tân-định đang “âm mưu” leo tường ở phía khán đài bình dân cùng với Tư chăn vịt, Tiến gầy, Bảo méo mồm, Tí điên, Sơn trán cao. Nhưng trận đấu này “quốc tế” quá cỡ nên cảnh sát gác rất gắt. Một là bảo vệ tính mạng dân coi khỏi bị điện giật, khỏi bị ngã chết tươi. Hai là giáo dục công dân làm tròn bổn phận. Khổ một nỗi, anh em Quyên Tân-định chưa đủ đến tuổi làm công dân. Chúng nó chưa được đi bỏ phiếu nên chưa đủ tiền mua vé hạng bét sáu chục. Trận đấu quốc tế nào, anh em Quyên Tân- định cũng tìm cách lọt vào sân.

Chúng nó kiên nhẫn chờ một vị linh mục, một nhà sư hay một người trông mặt hiền lành là sà tới, năn nỉ xin dẫn chúng nó vô. Quyên Tân-định còn láu cá hơn. Nó không cần xin xỏ. Nó chọn khán giả đi một mình, đứng sau. Đến chỗ soát vé, nó mới vờ bám tay khán giả. Người soát vé tưởng nó là con cháu khán giả, hất đầu cho nó vào. Trận thứ sáu, Chương còm nhờ bố đưa Dzũng Đakao, nhóc con Hùng vào ngon ơ. Quyên Tân-định, Tư chăn vịt, Tiến gầy vào dễ dàng nhờ mưu mẹo của Quyên. Mưu mẹo đó, bữa nay vất đi. Vì thiên hạ đem con cháu khá đông. Quyên Tân-định đành “đánh bài” leo tường.

Dzũng Đakao quen mùi, đứng hóng bố con Chương còm. Bốn giờ, trận đấu giữa hội tuyển Sài-gòn và Hội tuyển quân đội Anh mới đụng độ, thế mà bọn Dzũng Đakao mon men trước cửa vận động trường Cộng Hòa từ một giờ. Đi đi, lại lại, ngó khán giả mua vé chợ đen, lũ lượt vô sân, Dzũng Đakao sốt ruột. May sao, ba giờ rưỡi, nó trông thấy bố con Chương còm. Cả Bồn lừa nữa. Dzũng Đakao chắc mẩm được coi rồi.

Mọi bận, bố Chương còm vô lối cổng khán đài trung ương cơ. Hôm nay, ông ta nghĩ sao lại vô lối khán đài cánh. Dzũng Đakao nghĩ, tại ông mang những…hai đứa. Dzũng Đakao mở căng mắt, chờ đợi. Trong khi ấy, Quyên Tân-định đã thất vọng. Tiếng ban xé không khí của trận mở màn như đá trúng tim nó.

Chương còm xuất hiện ở bậc trên cùng của lối lên khán đài cánh. Nó vỗ tay. Dzũng Đakao mừng quýnh.

Lủ rả lả củ lọn bạ lới tá. Lố bá lao ta lẫn dã lào và lất tá. (Rủ cả bọn tới. Bố tao dẫn vào tất).

Dzũng Đakao sai nhóc con Hùng đi kiếm Quyên Tân-định. Một lát, chín cầu thủ của đội bóng tròn Bồn lừa là Hưng mập, Tí điên, Sơn trán cao, Tiến gầy, Bảo méo mồm, Tư chăn vịt, Dzũng Đakao, nhóc con Hùng, Quyên Tân-định đã đứng xớ rớ trước lối vào khán đài cánh. Chương còm mất hút. Tiếng còi mãn cuộc vén màn đã rít lên the thé. Ruột dạ bọn đứng ngoài lộn lung tung beng. Mãi đến lúc tiếng mi-cô inh ỏi giới thiệu thành phần đội bóng Anh, bố Chương còm và năm người bạn ông ta mới ra với Chương còm. Mỗi người lôi hai đứa, qua mặt bọn soát vé như bỡn. Dzũng Đakao và Quyên Tân-định phục “nhà báo” sát đất. Leo lên khán đài rồi, bọn nhóc theo các “nhà báo” leo qua hàng rào giới hạn, bước sang khán đài trung ương. “Ê kíp” Bồn lừa tự tìm chỗ, ngồi gần nhau để “học hỏi kinh nghiệm “. Chúng nó không cần ngồi chung với nhà báo nữa. Dzũng Đakao hỏi Chương còm :

– Mấy ông ngồi cạnh bố mày là những ai thế ?

– Hoàng Hải Thủy, Mai Thảo, Hoàng Anh Tuấn, Dương Hùng Cường đấy.

Quyên Tân-định xuýt xoa :

– Mấy cha tốt quá xá.

Bồn lừa ra cái điều thành thạo :

– Nhà báo có khác.

– Ừa.

Chương còm trỏ tay xuống dưới :

– Huyền Vũ kia kìa…

Quyên Tân-định và những ông nhô chưa từng được ngồi ở khán đài trung ương, cạnh các nhà báo, phục Chương còm sát đất. Quyên Tân-định chiêm ngưỡng ký giả Huyền Vũ rồi khen :

– Thằng “chả” đen như dân Mã-lai mà nói “đề” ghê, hé tụi mày ?

– Dân “nghề” mờ…

– “Cừ” thiệt tình.

– Giỏi quá xá cỡ.

– “Chả” thuộc tên từng thằng vanh vách.

– Ổng hét oai hùng thật.

– Nghe nhiều lúc tim muốn bật khỏi ngực.

Mỗi ông nhô phát biểu một cảm tưởng về ký giả… nói Huyền Vũ. Dưới mắt chúng nó, Huyền Vũ là thần thánh.

– Không được coi, về nghe la dô cũng đỡ.

Bồn lừa không mấy chú ý Huyền Vũ. Đôi mắt nó thu hết cả sân cỏ. Lớp cỏ xanh non dưới ánh nắng chiều sao mà quyến rũ thế ! Bồn lừa lại mơ mộng. Nó nghĩ đến ngày mai khôn lớn. Ngày mai là ngày của Bồn lừa và bạn bè nó. Ngày mai, Bồn lừa sẽ kế tiếp sự nghiệp lẫy lừng của Vinh, vẽ vời trên sân cỏ ; Chương còm sẽ kế tiếp sự nghiệp lẫy lừng của Rạng, bắt bóng gắn nhựa… Ôi ngày mai của Bồn lừa và anh em nó. Bồn lừa muốn ngày mai là miếng thịt bò khô. Để nó cắn một miếng cho đã thèm. Bố Chương còm đã bảo cứ cố gắng trau dồi là có ngày mai mình mong muốn. Trái tim Bồn lừa cũng đã nói thầm với nó rằng “Bồn lừa ơi, chiêm bao sẽ thành sự thật “.

Bốn đứa trẻ trạc tuổi Bồn lừa, mặc áo may ô có tay ngắn, màu vàng, trước ngực và đàng sau lưng mỗi đứa mang chữ T hoặc C đang quần bóng với nhau giữa sân cỏ. Bao nhiêu người nhìn chúng nó. Quyên Tân-định lấy làm phục bốn ông nhãi này lắm. Nó nghĩ bốn thằng nhóc đá bóng “năm bơ oăn” nên mới được mặc áo vàng, quần đùi đen, nhởn nhơ giữa sân cỏ trong một trận đấu quốc tế. Và Quyên Tân-định mơ ước “địa vị” của bọn nhóc T.C.T.C.

Nó hỏi Chương còm:

– T.C.T.C. là gì hả, mày ?

Bồn lừa đã từng chê thầm Quyên Tân-định. Vì nó chỉ ao ước xách giầy cho Pelé. Nó muốn xỏ ngọt Quyên Tân- định một câu. Thì Chương còm đã đáp :

– Là Tổng Cuộc Túc Cầu.

Quyên Tân-định há hốc miệng:

– Cha chả, bốn thằng nhóc là Tổng Cuộc Túc Cầu đấy à ?

Chương còm ra cái điều thành thạo :

– Đâu có, tụi nó làm mướn cho Tổng Cuộc.

Bồn lừa ghé sát tai Chương còm :

– Tụi nó làm gì ?

Chương còm đã yêu Bồn lừa từ trận xá xị con cọp và mì Cây Nhãn ở Hoa-lư. Sau trận giặc, Bồn lừa ngoan ngoãn. Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng. Chơi với Chương còm, Dzũng Đakao, Bồn lừa không văng tục, chửi thề như hồi chơi thân với Quyên Tân-định nữa. Nó có nhiều tài mọn, lại biết nhường nhịn bạn. Chứ không hề át giọng bạn như Quyên Tân-định. Chương còm yêu Bồn lừa hơn vì Bồn lừa còn khóc và bảo “bố nó nghèo“. Rồi Chương còm phục Bồn lừa luôn. Bố nó khen Bồn lừa. Bố nó có khen ai đâu. Mà khen Bồn lừa. Chương còm không hiểu “đứa bé mộng mơ nhất nước” sẽ trổ những tài gì, nhưng thấy bố khen bạn là nó phục liền. Nó cũng ghé sát tai Bồn lừa :

– Tụi nó nhặt bóng mày ạ !

– Nhặt ở đâu ?

– Ở sau cột “gôn”.

Bồn lừa khoái chí. Nó vươn tay đập khẽ vai Quyên Tân-định :

– Tụi nhỏ hách ra phết, Quyên Tân- định ơi !

Quyên Tân-định sáng mắt. Rồi ngẩn ngơ :

– Ước gì ông được làm mướn cho Tổng Cuộc.

– Mày thích à ?

– Ừa.

– Bảo bố Chương còm xin cho. Mày sẽ làm vua con trên sân cỏ,

– Tao phải làm gì ?

– Mày đứng sau “gôn”. Hễ bóng bay qua sà ngang hay ra ngoài khuôn gỗ, mày chạy đi lụm rồi bê đến cho cầu thủ. Hách không ?

– Hách chứ !

– Vua… nhặt bóng mờ lỵ.

Quyên Tân-định bị xỏ, ức vô cùng. Nó nhịn Bồn lừa, lần đầu tiên nó nhịn bạn. Bồn lừa tỉnh bơ. Nó nhủ thầm “từ nay trở đi, ông có chiêm bao ông nhất định cho mày ra rìa, Quyên Tân-định ạ!

Bồn lừa ngồi yên, không muốn nói chuyện nữa. Nó đang thu cả cái sân cỏ mênh mông lẫn hàng chục ngàn khán giả vào đầu óc nó. Tự dưng, nó nhớ bài tập đọc ở “Quốc văn Giáo khoa thư” lớp dự bị: “Sợi dây nhỏ, cây gỗ lờn, thế mà dây cứa mãi gỗ cũng phải đứt. Con kiến nhỏ, cái tổ to, thế mà kiến tha lâu cũng đầy tổ…” Bố Chương còm đã bảo chiêm bao sẽ thành sự thật nếu mình tin tưởng và cố gắng trau dồi, học hỏi. Bồn lừa dư tin tưởng. Nó sẽ cố gắng trau dồi tài đá bóng. Bồn lừa mong mỏi ngày nó nhìn thấy nó soi mình ở phiến đá thần. Bồn lừa ơi, vận động trường sẽ thuộc về mày và bạn bè mày. Khán giả sẽ vì mày mà vui buồn, vì mày mà hoan hô, mắng nhiếc mày. Mày là linh hồn của tổ quốc. Thiếu mày, cờ Việt-nam sẽ rũ tại các đấu trường trên thế giới.

Hàng loạt pháo tay giòn giã, không dứt. Bồn lừa ngẫng mặt, nhìn xuống sân cỏ. Hội tuyển quân đội Anh đang lần lượt từng người, chui lên khỏi miệng hầm. Máu trong cơ thể râm ran. Hội tuyển quân đội Anh người nào người nấy như khổng lồ cả. Hèn chi, chiều thứ sáu họ chả đè ngã Tổng Tham-mưu. Họ đang chạy vòng quanh sân, quần áo lôi thôi lếch thếch. Người nhét áo trong quần, người bỏ áo ra ngoài quần. Nhất là thủ môn thì càng bê bối. Đầu tóc bơ phờ. Dáng điệu thất thểu. Đội cầu này giống một đoàn xiệc mà anh thủ môn là chú hề. Một đoàn xiệc! Đúng rồi. Ông Huyền Vũ đã nói ở máy thu thanh rằng họ làm trò ảo thuật. Ai dám ngờ mười một gã lôi thôi lếch thếch kia lại chứa đựng ở mỗi cặp chân một chân trời nghệ thuật nhồi bóng ? Họ chạy, Khán giả vỗ tay liên miên. Tiếng pháo tay làm Bồn lừa khó chịu. Họ đã tụ họp giữa sân quây thành cái vòng tròn, biểu diễn đầu và những cú gót. Khán giả vỗ tay mãnh liệt hơn. Trái bóng tung cao. Một người nhẩy ra đội đầu. Một người giơ chân hứng. Trái bóng rơi đúng mu bàn chân anh cầu thủ như tảng đất cầy rơi vào lưỡi cuốc. Anh này hất bóng chuyền cho bạn. Rồi đội đầu hụt, dùng luôn gót móc bóng. Trái bóng không rớt hàng mấy phút liền. Và hàng mấy phút ấy, tiếng vỗ tay cũng không ngớt.

Dzũng Đakao hét lớn :

– Ối giời ơi!

Tí điên đập chân lia lịa:

– Hay quá trời!

Bảo méo mồm, méo xệch luồm đi :

– Vô địch thế giới !

Chương còm ngó Bồn lừa. Thằng bé chớp mắt. Nó chưa hề vỗ tay hay buông lời khen. Chưa có gì thấm tháp với giấc mơ của nó. Hội tuyển quân đội Anh đâu có thể so với Ba-tây. Mà Bồn lừa đã tung lưới Ba-tây, đã cướp nghề của Pelé thì hội tuyển quân đội Anh đối với giấc chiêm bao của nó, nào nghĩa gì!

Khốn nỗi, không ai được nghe thiên khải hoàn ca trong giấc chiêm bao của Bồn lừa. Một mình Bồn lừa thấy đủ màu sắc huy hoàng và một mình nó nghe rõ tiếng nói của trái tim nó. Dzũng Đakao, Chương còm và bố Chương còm mới chỉ là những người đứng nhìn giấc chiêm bao của Bồn lừa qua kẽ hở của cánh cửa lòng nó.

– Coi họ biểu diễn vầy là đủ tiền rồi.

– Giờ đi về cũng bằng lòng.

– Lại được xem giao đấu, lãi quá ta.

– Xem mèo vờn chuột chứ đấu cái khỉ mốc gì.

Khán giả ca ngợi hội tuyển Anh và quên hẳn hội tuyển Sài-gòn. Bồn lừa muốn bịt tai. Nhưng kìa, mười mấy con gà nhà đã chui lên khỏi hầm. Chẳng một tiếng vỗ tay nào tán thưởng. Bồn lừa vỗ tay một mình. Chương còm vỗ tay theo. Rồi đội bóng của Bồn lừa cùng vỗ tay. Và có ngần ấy người. Thành phần hội tuyển Sài-gòn gồm Rạng, Tài, Tam Lang, Thanh, Hội, Nhung, Ta, Quang, Thuận, Ngôn. Thiếu thần tượng Vinh của Bồn lừa. Thiếu Vinh là thiếu cả linh hồn tổ quốc rồi. Thiếu Vinh là bao trái tim không buồn đập. Hội tuyển quân đội Anh ra sân với Boyd, Fugerson, Scott, Kearns, B. Baxter, Gilchrist, Quinn, Gibson, Hale, J. Baxter, Sydeshann.

Tiếng còi của trọng tài Ký rít lên. Hai đội bóng sắp hàng trước khán đài trung ương, chào quan khách rồi ra giữa sân chụp ảnh trao tặng kỷ vật. Và giao đấu ngay. Vừa vào trận đã hồi hộp. Hội tuyển Sài-gòn đem bóng xuống sân địch hay hội tuyển quân đội Anh tràn qua đất nhà đều gây thích thú cho khán giả. Hội tuyển Sài-gòn không để cho đội khách làm trò ảo thuật. Bồn lừa bắt đầu nhấp nhổm. Và trên môi nó, đã có nụ cười. Ngũ phong Sài-gòn châm ngòi liên tiếp, đều bắn cả ra ngoài. Tả vệ Scott như một bức thành đá, ngăn chặn và phá vỡ các loạt tấn công của đối phương. Anh thủ môn Boyd đứng dựa lưng vào trụ thành, rất nhàn hạ. Trái lại, Rạng đã bắt trối chết những trái sút thần sầu của địch thủ.

Phút thứ hai mươi, Gibson đánh đầu một quả tuyệt diệu vô góc thành của Rạng. Thủ môn tài ba đã bổ mình bắt gắn trái bóng. Khiến Gibson phải vỗ tay. Nhưng kẻ vỗ tay lâu nhất là Chương còm. Hiệp đầu, hai bên hòa nhau. Qua hiệp nhì, Vinh vào thay Ta. Vinh đã xuất hiện. Linh hồn của tổ quốc đã nhập vào lá cờ treo trên lầu đồng hồ. Thần tượng của Bồn lừa đã làm trái tim Bồn lừa đập mạnh.

– Có Vinh rồi.

– Mình chơi hay thật. Sao bỗng dưng mình chơi hay thế ?

– Đâu chịu thua gì Ăng-lê.

– Rạng đúng là thủ môn đệ nhất Á-châu,

– Đã biết mèo nào cắn miu nào.

Bây giờ khán giả tâng bốc hội nhà đủ lời. Những người đánh cá hội tuyển Sài-gòn 4-0 coi mòi lo lắng. Hiệp nhì cũng gay cấn liền tự phút đầu. Song càng đấu, gà nhà càng mệt mỏi. Thành thử, chỉ có thủ mà không có công. Thần tượng của Bồn lừa, đúng lời ông Huyền Vũ bình luận, chỉ là ngôi sao mờ, vờn vẽ phí bóng và bị mất bóng hoài,

Bồn lừa thương Vinh. Nó ngỡ Vinh bị thôi miên. Vinh đã làm trò ảo thuật cho đội bóng nhà nghề Pérou chiêm ngưỡng, sao Vinh nỡ để đội bóng Anh coi thường. Bồn lừa ơi, một con chim én không làm nổi mùa xuân thì một Vinh thần tượng của mày sức mấy mà đá bại đội bóng Ăng-lê.

Đến phút thứ 18 của hiệp nhì, Gibson sút một trái búa bổ cách khung thành Rạng hai mươi thước. Trái bóng hiểm độc đã tung lưới hội tuyển Sàí-gòn. Cầu trường vỗ tay vang đội. Bồn lừa ứa nước mắt. Chương còm, Dzũng Đakao buồn hiu. Quyên Tân-định không thèm vỗ tay nữa. Cả đội bóng của Bồn lừa thẫn thờ cơ hồ chính chúng nó vừa bị bại trận. Những đứa trẻ Việt-nam xót xa cho màu cờ, sắc áo của xứ sở. Chúng nó muốn Việt-nam phải thắng. Thắng tất cả các đội bóng qua đây. Việt-nam thắng, uy danh Việt-nam sẽ lẫy lừng. Song Gibson vừa tung lưới Rạng.

Bồn lừa vươn tay, Phù Đổng Thiên Vương đã có trong lịch sử. Một khoảnh khắc mộng mơ, Bồn lừa thấy nó lớn lên, đôi chân nó nạm vàng. Và hội tuyển quân đội Anh chọc thủng lưới Rạng liên tiếp năm trái. Tới phút thứ ba mươi, Chương còm vào thay Rạng, nó vào thay Vinh. Mười phút sau, một mình Bồn lừa tung lưới Boyd năm trái, san bằng tỷ số. Bồn lừa làm xiếc cho Gibson, Quinn, Baxter lé mắt. Còn Chương còm biểu diễn đôi tay dính nhựa mít sơ lanh. Rồi Bồn lừa tung thêm một trái nữa, đem chiến thắng huy hoàng tặng cho xứ sở, tặng nền túc cầu xứ sở của nó. Và hai tiếng Việt-nam in hằn trong tim đoàn kình lữ quân đội Anh, in hằn trong tim dân chúng đảo quốc. Thế giới biết coi chừng, kẻo sang Việt-nam rước về nỗi nhục chua chát.

Đôi mắt Bồn lừa mờ đi. Tiếng hò hét cổ võ trung phong Quang nổi đậy ầm ầm. Quang sút, Ngôn dứt. Vinh sút, Dậu dứt. Những cú sút không bao giờ lọt lưới. Đội khách ném biên thật xa, sút hai góc đúng tầm đầu đồng đội. Mỗi cầu thủ khách là một cái máy đánh “cú tết” lợi hại. Họ có cái cổ mạnh nên đã điều khiển trái bóng đúng ý muốn khi dùng trán hay dùng đầu. Rạng bắt bóng vất vả. Nhà thủ môn số một Việt-nam có dịp biểu diễn tài nghệ cá nhân. Rạng bắt bóng ai dám chê ? Nhưng tới phút chót trước khi mãn trận đấu, Quinn ở một thế rất khó đá, đã đá móc một trái tuyệt cú mèo đến nỗi Rạng đành bó tay. Thế là hết hy vọng. Hội tuyển Sài-gòn lãnh đủ hai trái bóng không gỡ. Cầu trường sấm sét. Tất cả đều xuýt xoa khen tài hội tuyển quân đội Anh và quả quyết họ đáng thắng. Thua ba trái là mình giỏi rồi.

Bồn lừa không tin vậy. Đội bóng của nó kéo nhau ra về. Bồn lừa đi chung xe với bố con Chương còm. Dzũng Đakao, Quyên Tân-định về bằng ô tô buýt. Ngồi trên xe, Bồn lừa im thin thít. Bố Chương còm hỏi nó :

– Cháu buồn hả, Bồn lừa ?

Bồn lừa đưa cánh tay quệt nước mắt;

– Tại sao Việt-nam cứ thua các đội bóng ngoại quốc hả, bác ?

Bố Chương còm mím môi suy nghĩ. Rồi ông nói :

– Việt-nam đã từng thắng nhiều đội cầu ngoại quốc qua đây mà cháu.

Bồn lừa lắc đầu :

– Toàn thắng Trung-hoa !

– Thế cũng giỏi chán.

– Cháu chả thấy giỏi gì cả, bác ạ !

– Vì cháu còn bé. Lớn lên cháu sẽ biết nhiều và cháu sẽ ngậm ngùi tự khen Việt-nam giỏi về đá bóng. Các cầu thủ trứ danh của ta đã trau dồi tài nghệ như các cháu bây giờ. Mỗi người là một thiên tài. Có ai dạy Vinh lừa bóng, dạy Rạng bắt bóng đâu. Nhưng Vinh, Rạng thua cháu xa. Cháu hiểu chưa ?

– Cháu chưa hiểu.

– Cháu dám mơ ước Việt-nam đá bại Ba-tây là cháu hơn Vinh, Rạng, hơn cả bác rồi đấy, Bồn lừa ạ !

– Việt-nam thừa sức thắng Ba-tây hả, bác ?

– Thừa sức.

– Cháu sẽ tung lưới thế giới.

– Chỉ cháu mới làm được thế.

Khuôn mặt Bồn lừa rạng rỡ. Nó quên béng nỗi nhục của Vinh, Rạng, Tam Lang. Bồn lừa nháy Chương còm. Hai đứa trẻ toét miệng cười. Xe hơi đã chạy trên con đường vắng. Tiếng máy êm êm. Êm êm cơ hồ hơi thở của Bồn lừa.

—> 7

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s